Xuy Sầu – Đệ nhất chương (Phần 2)


Đệ nhất chương

<Phần 2>

Cũng may nhờ y vận công xu độc ngay lập tức, bằng không……

Nhạc Thu Hàn tiếp nhận mạt tử người hầu bên người mang đến, lau mồ hôi trên trán, lúc này mới nâng tay cởi ra lớp mặt nạ nhân bì. Mới vừa bỏ vào trong ngực áo thì phát hiện tên người hầu vẫn đứng ở tại chỗ không đi, cúi khuôn mặt xám trắng, khóe mắt lại không ngừng liếc nhìn, lập tức gương mặt âm trầm, “Tiêu Viễn! Ngươi không cần mắt nữa chăng?”

Người nọ vội vàng cúi đầu, vội vã bước đi, ánh mắt oán hận liếc nhìn Lệnh Hồ Diêu đang nằm trên giường, sát khí ẩn hiện.

“Tiêu Viễn! Còn không mau cút đi!”

Nhạc Thu Hàn phất tay xuất một đạo chưởng phong đem hắn phóng ra ngoài cửa, lạnh lùng mở miệng, ” Thông báo cho tất cả ách phó, không được ta cho phép, ai dám tiến một bước vào Tiến Phong Các, ta liền giết chết ném ra khỏi Ti Nguyệt Phảng!”

Tiêu Viễn vội vàng khom người, nhanh chóng biến mất.

Ba! Một tiếng bạt tay thanh thúy vang lên, người ở trên giường giật mình mở to mắt, đột nhiên bị lôi dậy.

“ Ngồi dậy.”

Lệnh Hồ Diêu cau mày, nhìn người nam tử đứng trước giường lạnh lùng mở miệng, “Mới vừa rồi ngươi đánh ta?!”, ba chữ cuối, lại gằn từng tiếng, mắt lóe lên.

“Ta đánh đó, ngươi chiếm giường của bản công tử, muốn bản công tử đi đâu mà ngủ?”

Nhạc Thu Hàn kéo áo hắn,  một phen lỗ mãng leo lên giường, không chút bận tâm đến thân thể vừa mới khôi phục của Lệnh Hồ Diêu, liền ngủ.

Ánh nến lúc sáng lúc tối chiếu lên khuôn mặt trên giường trước mắt, lông mi tiêm dài ôn nhuận, vẻ mặt vừa mãnh liệt vừa tà mị, toát ra vẻ lãnh lệ thoát tục ngoài dự kiến.

Đây là gương mặt thật của y? Lệnh Hồ Diêu đang ngã ngồi dưới đất sững người một chút. Đột nhiên cảm thấy trên người một trận lương ý mới phát hiện chính mình vừa rồi quẫn thái, vội vàng đứng dậy.

Nhìn quanh bốn phía, nhận ra căn phòng ở gần bên hồ, gió đêm thổi tới mang thủy hương nhàn nhạt, chậm rãi đi đến bên cửa sổ đẩy ra, nhập vào mi mắt  chính là mặt hồ lân lân sáng tỏ dưới ánh trăng, không khỏi nhíu nhíu mày.

Có nên hay không chào y một tiếng?  Hay là cứ vậy bỏ đi? Chần chừ một lúc lâu, cắn răng một cái đang muốn theo cửa sổ mà ra, cũng không nghĩ từ giường bên kia truyền đến nam âm thanh việt  lạnh lùng, “Ngươi không theo đại môn đi ra ngoài sao? Lệnh Hồ huynh như thế nào lại quen thói trộm gà bắt chó, vẫn là lo lắng cửa có mai phục.”

Khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, hung hăng quay mặt nhìn bạch y nam tử đang y nhiên nằm ở trên giường, “Cáo từ.”

Tay chưa đụng tới cửa, lại đột nhiên nghe được bên người có tiếng động truyền vào, một đạo kình phong tiến đến, biết là người kia có nội lực cao cường, huống chi chính mình trọng thương chưa khỏi, đối thủ lại tuyệt không tầm thường, nhưng phản ứng tự nhiên của người tập võ chính là nghiêng người đưa tay đẩy ra một chưởng–

Cũng không nghĩ mới vừa muốn ra tay liền bị người đẩy khai đi, không chỉ như thế, thân thể còn không khống chế được mà lui lại mấy bước đập vào cửa, ngẩng đầu tập trung nhìn, lại nguyên lai là Nhạc Thu Hàn!

“Ngươi lại muốn thế nào!”

Nhạc Thu Hàn cũng không uất không giận, chính là lạnh lùng liếc mắt một cái đưa hắn đẩy ra khỏi cửa, mở cửa tự đi ra ngoài, “Tiêu Viễn! Ngươi đem lời ta nói thành gió thoảng bên tai?”

Từ khóm tiểu trúc bên cạnh một người chậm rãi đi ra, tay chân không thể khống chế có chút phát run đi đến quỳ xuống bên người Nhạc Thu Hàn, a a ngô ngô nghĩ muốn nói gì đó, lại bị Nhạc Thu Hàn một cước đá văng vào khóm tiểu trúc, phun ra một ngụm huyết.

“Uy!”, Lệnh Hồ Diêu ngây người một chút, bước nhanh xông lên phía trước đem ngươi vừa ngã đỡ đứng lên, quay đầu giận dữ quát, “Ngươi làm cái gì! Hắn không phải người hầu của ngươi!”

Nhạc Thu Hàn chính là thản nhiên chọn mi một sẩn, ánh mắt tuyệt mỹ dưới ánh trăng ba quang lưu chuyển, lạnh lùng thanh thúy lên tiếng, “Ngươi thật hảo tâm.”

Thanh ti ở dưới ánh trăng tạo nên một đạo vầng sáng lạnh như băng, bạch y nhẹ nhàng vung lên ẩn vào trong phòng, ba một tiếng khép lại cửa, “Ngươi nên chịu chút giáo huấn a.”

Lệnh Hồ Diêu ngây người một chút, từ bóng trắng tán xử một loại mùi hương nhàn nhạt, thực u viễn.

“Ngươi có sao không?”,  Lệnh Hồ Diêu quay đầu nhìn về phía người mới vừa rồi được mình nâng dậy, trong lòng rùng mình!

Một khuôn mặt thật ghê tợn! Nếu nói khó coi cũng chỉ đến nhường này, người nọ trên mặt bị hoành thiết thụ không dưới mười đao, không nói đến vết sẹo dữ tợn khủng khiếp, ánh mắt kia lại làm cho người ta một cái rùng mình! Cừu hận? Mê luyến? Một đạo cảm xúc phức tạp nói không nên lời ở cặp con ngươi thâm ao kia, như cười như không, vết máu nơi khóe miệng vẫn y nhiên đó, hắn lại giống như như trước trở về chỗ cũ, một lần lại một lần vuốt ve vùng ngực bị Nhạc Thu Hàn tổn thương, “ Ngươi……”

Lệnh Hồ Diêu nhất thời không biết nên nói gì, cũng không biết có nên đi hay không, chỉ là đứng yên nơi đó.

Cảm giác được Lệnh Hồ Diêu đang nhìn chăm chú, người nọ đột nhiên thu hồi ánh mắt trực trực nhìn chằm chằm cửa phòng, liễm hạ mi đến lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái, hung hăng một tay đẩy hắn ra, đưa một ngón tay chỉ ra ngoài, chọn mi cô lỗ lớn tiếng nói gì đó, rồi xoay người phất áo mà đi.

Lệnh Hồ Diêu ngây người một chút, mặt trầm xuống, đây là cái tình huống gì?

Nói ta xen vào việc của người khác? Thôi, việc này cùng ta có quan hệ gì đâu? Mới vừa không đi được hai bước, đột nhiên cảm thấy được một trận đầu choáng váng, một mùi hương cổ quái theo phía sau bay tới, còn chưa kịp quay đầu lại, liền thấy gương mặt quỷ dị của Tiêu Viễn phóng đại lên,  xuất hiện ở phía sau, rõ ràng trong tay hắn hiện lên một mạt lạnh như băng!

Là đao!

Nghĩ muốn nghiêng người tránh cũng đã không kịp, bụng rõ ràng cảm nhận được đao phong xuyên qua, huyết nhục tuôn trào mang đến cảm giác rét lạnh,”Ngươi……”

Yết hầu Tiêu Viễn cô lỗ cô lỗ phát ra thanh âm cổ quái, giống như tiếng cười lạnh từ nơi sâu nhất của địa ngục phát ra, từ hốc mắt thâm sâu tản mát ra cường đại hận ý làm cho Lệnh Hồ Diêu cảm thấy không hiểu được!

Xuất ra khí lực đem người kia đẩy ngã ngồi dưới đất, “Làm gì!”

“Hắn muốn giết ngươi.”

Không biết khi nào thì nam tử kia lại xuất hiện ở bên cạnh mình, nhợt nhạt cười, tay không tiếp nhận chủy thủ  của Tiêu Viễn lại lạt đến đưa hắn một chưởng đánh bay xa, quay đầu ý cười oanh chuyển mở miệng, “Cảm giác thế nào?”

Một tay bịt miệng vết thương không ngừng tuôn máu, cắn răng lãnh thanh hỏi,” Ngươi rốt cuộc nghĩ muốn gì?”

“Không nghĩ gì cả.”,  Nhạc Thu Hàn ném chủy thủ trong tay xuống, liếm liếm vết cắt trong lòng bàn tay rồi quay đầu lãnh nghễ hướng mắt về Tiêu Viễn đứng cách đó không xa,”Còn không cút!”

Tiêu Viễn kia ngẩn một chút đứng dậy chạy trở về trong phòng, một hồi lại chạy ra, đứng ở một chỗ cách bọn hắn rất xa, không dám tới gần.

“Bảo ngươi cút không nghe thấy?”,  Nhạc Thu Hàn nghiêng đầu liếc mắt.

Tiêu Viễn như run rẩy một chút, tay phất phất y y nha nha nghĩ muốn nói cái gì đã thấy Nhạc Thu Hàn căn bản không bận tâm đến hắn, lúc này mới có chút uể oải cúi đầu, từ phía sau xuất ra một hạp Kim Sang Dược đặt ở bên chân Nhạc Thu Hàn, mới vội vã chạy về phòng.

Nhạc Thu Hàn nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm hạp Kim Sang Dược kia một lúc lâu, mới quay đầu lại, “Nếu không phải ta đi ra, Lệnh Hồ huynh sợ là đã trở thành thức ăn cho đám cá dưới đáy hồ.”

Lệnh Hồ Diêu lạnh lùng đứng lên, cước bộ y nhiên có chút lảo đảo nhưng vẫn ngạo khí như trước,”Các hạ đến tột cùng có cư tâm gì? Muốn giết thì cứ trực tiếp động thủ!”

“Cư tâm?”,  Nhạc Thu Hàn từng bước đến trước mặt Lệnh Hồ Diêu một chưởng chụp lấy chỗ đau nơi hông hắn, Lệnh Hồ Diêu đau đớn khiến trước mắt lại là một trận hôn hắc, y lại nhợt nhạt cười thu tay. “Ta sao dám?”

“Ngươi!”, Lệnh Hồ Diêu đối với nam tử ở dưới ánh trăng cười  vân đạm phong quải niệm trước mặt này, lạnh lùng mở miệng, “Tại hạ cùng ngươi có cừu oán gì?”

“Không có.”, Nhạc Thu Hàn một phen cầm cổ áo hắn đưa hắn kéo xuống, khuôn mặt tuấn tú ghé vào trước mặt hắn chăm chú nhìn hồi lâu, đột nhiên lại cười, chậm rãi cúi xuống ……

“……”, thanh âm đột nhiên biến mất cùng cảm giác lạnh như băng mềm mại nơi miệng, Lệnh Hồ Diêu thiếu chút nữa một hơi mà chết thì Nhạc Thu Hàn mới nâng đầu lên, cười nhìn hắn lên tiếng, “Không phải đã nói rồi sao, ta tìm ngươi đã lâu.”

Hóa đá nửa ngày mới phản ứng lại hành động Nhạc Thu Hàn vừa rồi đối với mình, Lệnh Hồ Diêu cuồng nộ  dùng sức một chưởng chụp hướng ngực Nhạc Thu Hàn, rồi lập tức lảo đảo một chút rồi quỳ rạp xuống đất, con ngươi hàn lãnh tràn đầy thần sắc tức giận cùng bỉ di.

Lệnh Hồ Diêu ở trong chốn giang hồ tuy không phải thượng thanh hiển hách nhưng cũng tuyệt không phải phiếm phiếm tiểu tốt, cho nên cho dù trọng thương chưa khỏi nhưng ra tay vẫn như trước không nhẹ. Nhạc Thu Hàn thân hình thon dài quơ quơ, lại như trước nâng Lệnh Hồ Diêu vừa mới ngã xuống nâng dậy, “Thế nào, Lệnh Hồ huynh lại thẹn thùng sao?”

Lệnh Hồ Diêu lạnh lùng huy khai tay y, xoay người hướng ngoài cửa rời đi.

Con ngươi trong suốt của Nhạc Thu Hàn tối sầm lại, chậm rãi giương mắt nhìn về phía thân ảnh cao lớn phía trước, sau một lúc lâu thở dài một hơi rồi khép lại mắt, “ Lệnh Hồ huynh lần này đi đến Lâm An, chính là vì tìm ‘Xuy Sầu’ của Tiêu Diêu Lâu phải không?”

Lệnh Hồ Diêu thân hình hơi động một chút đột nhiên quay đầu, con ngươi u thâm hiện ra sát ý, “Ngươi quen biết hắn!”

“Quen biết chi giao.”

“Hắn ở nơi nào?”

“……”, Nhạc Thu Hàn không có trực tiếp trả lời hắn, chỉ là nghiêng đầu nhìn nhìn rồi xoay người hướng đi vào trong, mới vừa đi hai bước đột nhiên cổ cảm giác một trận đau đớn, cúi đầu thì thấy thiết kiếm lạnh lẻo  mang theo hàn quang lẫm lẫm  đặt tại cổ mình, “Lệnh Hồ huynh, đây là cách ngươi đối đãi ân nhân?”

“Hắn ở nơi nào?!”, kiếm phong như trước không chút động.

“Bốn biển là nhà.” Nhạc Thu Hàn nhẹ nhàng quay đầu lại, “Ngươi là vì trả thủ cho Dương Viễn Chí?”

“Ngươi đã gặp qua người? Vậy là, ngươi chính là Xuy Sầu.”

“Ngươi nói gì?” Nhạc Thu Hàn ảm đạm cười, điềm nhiên đạm định tươi cười lại xuất hiện trên dung nhan ngạo mạn lạnh lùng, làm cho khuôn mặt nguyên vốn đã xuất sắc chí cực trở nên sinh động dị thường.

Chóp mũi ngửi thấy lãnh hương thản nhiên làm cho Lệnh Hồ Diêu một trận tâm tinh dao động, phục hồi tinh thần lại, Nhạc Thu Hàn đã sớm phiêu nhiên biến mất vào trong phòng, ”Muốn tìm Xuy Sầu, liền ở lại bên người ta. Nói không chừng một ngày nào đó, ta liền mang ngươi tìm hắn.”

Lệnh Hồ Diêu trứu nhíu mày đứng ở cửa, lạnh lùng vừa quay đầu chuẩn bị rời đi, lại nghe từ trong phòng lại truyền thanh âm nói, “Kim Sang Dược mà Tiêu Viễn đưa tới là Tà Dược sư độc gia bí phương, trong ba ngày liền có thể tiêu hủ sinh cơ. Phòng ngủ kế bên đã chuẩn bị, ngươi mau nghỉ ngơi đi.”

Lệnh Hồ Diêu trầm ngâm một lát, âm thầm nghĩ ngợi. Từ khi sư phụ bị ‘ Xuy Sầu’ của Tiêu Diêu Lâu giết chết, hắn giao thiệp với giang hồ đã hơn hai năm, mỗi khi nghe nói qua nơi ‘Xuy Sầu’ xuất hiện, liền đến nhưng vẫn không thấy. Nếu Nhạc Thu Hàn thật sự quen biết Xuy Sầu, cùng y một trận sinh tử thật cũng tốn không ít tâm lực!

Quay đầu lại nhìn Kim Sang Dược đặt ở cách  mình không xa, chần chờ một lát xoay người hướng thiên phòng đi đến……

Không biết vì sao, bản thân cho tới bây giờ không có an ổn ngủ qua cư nhiên vừa ngủ đã ngủ đến khi mặt trời  lên cao ba sào! Đến khi mở to mắt, sắc trời đã muốn sáng trưng, bên người truyền đến thanh động nhẹ nhàng làm cho hắn cảnh nhiên ngồi dậy, một phen cầm lấy trường kiếm bên tay, “Ai!”

“Tại hạ thực nếu động thủ, Lệnh Hồ huynh sớm chết không biết bao nhiêu lần.”, nam tử ngồi ở một bên uống trà từ từ  quay đầu, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo ý cười thiển đạm, “Đêm qua nghỉ ngơi hảo không?”

Lệnh Hồ Diêu không lên tiếng từ giường đứng dậy, lúc này mới phát giác miệng vết thương trên bụng đã tốt lên vài phần, cũng đã được băng bó cẩn thận. Hơn nữa thần thanh khí yêu, trên người cảm giác thật thoải mái. Không nghĩ cũng biết là Nhạc Thu Hàn giúp mình giải độc chữa thương, trầm mặc sau một lúc lâu mới lạnh lùng mở miệng, “Thỉnh.”

“Sao?”,  Nhạc Thu Hàn nhíu nhíu mi, con ngươi xinh đẹp xẹt qua một mạt ý cười say lòng người, sau lại trở nên giảo hoạt dị thường: “Không bằng hôn ta một chút xem như trả thù lao đi?”

Lệnh Hồ Diêu bản sinh là người chính phái, thuở nhỏ từng đọc qua kiếm chương luật điển, nhưng trời sanh tính lạnh lùng cao ngạo hơn nữa làm việc trương cuồng, đối với những việc xấu xa của bọn người chính phái thì cực kỳ chán ghét, cũng từng nghe nói qua lời đồn đãi trên giang hồ mỗ mỗ môn chủ hoạn dưỡng nam sủng, cũng không thèm hỏi đến.

Nhưng đến phiên mình, lại có một loại cảm giác quái dị nói không nên lời. “Không nghĩ ra Nhạc công tử lại có thị hảo như thế!”

Nhạc Thu Hàn đối với hắn có chút không kiêng nể, ánh mắt chút không thêm lí thị, mang trà lên môi thiển xuyết một ngụm lúc này mới thản nhiên mở miệng, “Ngươi tìm Xuy Sầu có chuyện gì?”

“……”

“Báo thù?”

“……”

Thấy hắn không nói một lời lại tỏ vẻ lạnh lùng, Nhạc Thu Hàn chỉ ảm đạm cười, nhíu mày quay đầu nhìn về phía ngoài cửa, “Mấy người các ngươi đứng ở cửa làm gì, còn không cút!”

Chỉ nghe thấy cửa truyền đến tiếng vang rất nhỏ, giống như của người võ công tạo nghệ cực cao, lại đảo mắt không có thanh âm.

Chẳng lẽ nơi này cao thủ tụ tập? Lệnh Hồ Diêu ngẩng đầu nhìn nam tử như trước định thần nhàn nhã uống trà, hơi hơi trứu mi. Như thế xem ra người này cũng tuyệt cũng không phải người tầm thường!

“Ngươi là ai?”

“Nhạc Thu Hàn.” , y cười yếu ớt rồi đi hướng đến bên cửa sổ, “Còn muốn biết gì nữa?”

“…..”

“Nếu ngươi không nói, thì ta nói. Lệnh Hồ Diêu, năm nay hai mươi tám, thứ tử Lệnh Hồ gia ở Lạc Dương, thuở nhỏ bái sư làm môn hạ của Dương Viễn Chí. Năm mười lăm tuổi gia biến cha mẹ huynh đệ cả nhà đều chết thảm dưới tay người khác, từ đó tính cách đại biến, vì báo gia cừu năm năm trước đến ‘Thiên Đường trại’, giết chết Thiên Đường tần chủ Lí Việt khi ấy đứng hàng thứ tư trên võ lăm, từ đó giao thiệp với giang hồ, gọi là ‘Cuồng Đao’. Ta nói có sai không?”

“Ai ai cũng biết.”

“Vậy sao?”,  Nhạc Thu Hàn hơi hơi nhếch môi cười, “Vậy ta sẽ nói chuyện tình mà ngươi khác không biết. Ngươi thuở nhỏ khuynh mộ chi nữ Dương Viễn Chí, Dương Lê, cũng cùng với nàng có ý định thành thân. Rồi sau đó không lâu, trong ngày Dương Viễn Chí  rửa tay gác kiếm, y lại bị sát thủ Tiêu Diêu Lâu giết chết, Dương Lê thì mất tích. Ngươi đi khắp nơi tìm kiếm Xuy Sầu, một là vì báo thù cho Dương Viễn Chí, hai là…..”

“Hừ! Ngươi biết cũng thật rõ ràng.”, Lệnh Hồ Diêu trong lòng tuy chấn động, nhưng như trước sắc mặt băng trầm, tiến lên từng bước nắm lấy Nhạc Thu Hàn, thân hình thanh cù theo động tác của hắn lảo đảo một chút, “Ta cùng Lê Nhi chính là tình nghĩa huynh muội, ngươi chớ mở miệng nhục mạ thanh danh của nàng!”

“Như vậy thật tốt.”,  Nhạc Thu Hàn bát khai tay hắn, liễm mi dùng lực đập nát chén trà cầm trong tay, “Tiêu Viễn, ngươi nghe đủ chưa?”

Chi dát. Cửa nhẹ nhàng đẩy ra, Tiêu Viễn đem nước ấm đi vào trong phòng.

“ Để xuống, cút.”

Tiêu Viễn cúi người, đặt ấm nước xuống, oán hận liếc mắt nhìn Lệnh Hồ Diêu một cái rồi đi khỏi phòng, chốc lát sau lại tiến vào, trong tay cầm tinh trí thủy tinh quế hoa cao, hoa chân múa tay muốn nói cái gì.

Nhạc Thu Hàn đi ra phía trước lấy thủy tinh cao ghé vào mũi nhẹ nhàng ngửi qua, nhìn về phía Tiêu Viễn, con ngươi mang theo tia nhạt trào phúng, “Tiêu Viễn, đã ba năm ngươi vẫn không tiến bộ chút nào?”

Con ngươi xám tro của Tiêu Viễn đột nhiên bạo ra tinh quang, tốc độ mau lẹ hướng đến Nhạc Thu Hàn! Cũng không nghĩ trong thời gian ngắn ngủn vài giây, đã bị Nhạc Thu Hàn ném ra ngoài cửa, “Đóng cửa lại, cút!”

Lệnh Hồ Diêu mắt lạnh nhìn thấy cử chỉ quái dị của chủ phó trước mắt, lấy kiếm đeo lên đai lưng xoay người hướng cửa mà đi.

“Trở về khi nhớ đem về cho ta một hồ thanh nhưỡng của Túy Nguyệt lâu, một hạp Tứ Qúy tô.”  Nhạc Thu Hàn tà tựa vào cửa sổ phía trước, thản nhiên mở miệng, “Sáng mai, chúng ta liền khởi hành.”

(còn tiếp)


4 responses to “Xuy Sầu – Đệ nhất chương (Phần 2)

  • Dạ Tư Vũ

    tem😄

    Tớ cũng thix Xuy sầu lắm :”)

    Nhưng có nhìu cái ngại vì cái cách way phắt 180 độ của anh công >> đâm ra khúc cuối cảm thấy miễn cưỡng sao ấy🙂

    Nói chung “ngược” thì thích tất😄

    ủng hộ bạn dịch, cố lên nha *ôm*

    1 ch dài quá a ~ :”)

    • thienyet88

      Cảm ơ bạn đã ủng hộ. Tuy là khúc cuối mình cũng bị hẫn bởi anh công nhưng trong quá trình edit, đọc kĩ lại thấy tâm tư hắn cũng dần dần chuyển từ lãnh đạm sang quan tâm đến em thụ nên riết cũng thấy phần cuối cũng ổn. Mình thì chỉ ức bởi cái gàn dở và chấp nhất với tình yêu đối với ả nữ nhân kia của LHD thôi.
      Ah, rất vui dc làm quen với bạn.Mình muốn add bạn vào danh sách friendlist dc ko? và như thế nào nhỉ? mới dùng wordpress nên ko rành lắm😦

  • Dạ Tư Vũ

    cậu sửa bài rep của tớ và addd yahoo tớ đi, mềnh nói chuyện :”>

    *ôm bự*

    moah~~~~~

  • Gwen

    Mình thích ngược, đang mò vào đọc thử bộ này, thích Nhạc Thu Hàn rồi, có phải bạn ấy là Xuy Sầu không???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: