Xuy Sầu – Đệ tứ chương (Phần 2)


Đệ tứ chương

<Phần 2>

Khí trời âm u, mưa phùn đầu thu rơi tích tích lịch lịch.

Nhạc Thu Hàn đứng ở bên cửa sổ nhìn thấy đám người từ ngã tư đường đi lên, mưa rơi lác đác  trên gương mặt, tinh tế nhuận nhuận , mang theo hàn khí. Yvốn không thích mùa thu, mùa thu, làm cho người ta cảm thấy mình cũng đang từ từ tiến đến điểm cuối của sinh mệnh. Kẻ nào đã nói bừa ”Thu nhật thắng xuân triêu”?

Từ ngày ấy tới nay, Lệnh Hồ Diêu liền rất ít nói chuyện, chỉ là khi ăn cơm thì lẳng lặng nhìn nhất cử nhất động của Nhạc Thu Hàn, sau đó quay mặt đi.

Cửa bị nhẹ nhàng đẩy mở ra, Nhạc Thu Hàn không có quay đầu lại, chỉ thản nhiên  mở miệng, ”Đi ra ngoài.”

Cũng không nghĩ người kia vẫn đi đến, lại đem y ôm vào lòng, ”Tiểu Hàn, ngươi cư nhiên đối với ta lạnh lùng như vậy, bị ngươi làm thương tâm a.”

“ Nhạc … Nhạc công tử, vị khách quan này không để ý đến khuyên can của ta, nhất quyết phải đi lên, tiểu nhân muốn ngăn cũng không ngăn được.” Tiểu nhị có chút khó thở nói, chỉ vào nam tử bên người Nhạc Thu Hàn.

Nhạc Thu Hàn dùng tiêu đẩy ra cánh tay đang ôm lấy y, hướng tiểu nhị ảm đạm cười, ”Cảm tạ tiểu nhị ca, hắn là bằng hữu của ta, không sao.”

“Nga, vậy ta liền mang trà cho ngài. Mới đó mà trời đã vào thu, mưa khiến trời thật lạnh .”, tiểu nhị ân cần  cười, liếc mắt nhìn Nhạc Thu Hàn ôn liễm tao nhã một cái, chạy nhanh xuống lâu.

“Tiểu Hàn, cái tên phụ lòng người này, cư nhiên ngay cả điếm tiểu nhị cũng không buông tha?”, người nọ cười ngồi xuống bàn, cầm lấy chén trà trên bàn liền hướng lên miệng, ”Xem hắn bị ánh mắt đào hao của ngươi mê hoặc đến thất điên bát đảo, không chừng ngươi kêu hắn đi chết hắn cũng nguyện ý.” Nhạc Thu Hàn liếc hắn một cái, tiếp tục quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau một lúc lâu mới mở miệng, ”Quế hoa cao kia đã thượng Ngũ độc tán, Thủy tinh cao thì phóng Diệt hồng hoa.”

“A!”, nam tử ném ra ngoài cửa Thủy tinh cao đã cắn một nửa đang cầm trong tay, vẻ mặt khốn khổ nhìn Nhạc Thu Hàn, ”Tiểu Hàn, là ngươi làm?”

“Giả.”

“Cái gì?”, nam tử trừng mắt nhìn Nhạc Thu Hàn, đã thấy y từng bước từng bước chậm rãi đến gần, đem Quế hoa cao rơi trên mặt đất nhặt lên, cùng mớ còn lại trên bàn gói kĩ lại, đây là Quế hoa cao Lệnh Hồ Diêu đêm qua đưa tới, bị người này giẫm đạp, không khỏi trong lòng không vui.

“ Qúa đáng.”, nam tử trầm mặt, một bộ biểu tình uẩn khúc, ”Tiểu Hàn, hiếp đáp ta, ngươi vui lắm sao?”

“Ngươi như thế nào lại đến Lạc Dương? Thương cùng Vô Thương đâu?”

“Đã trở về, hôm qua nhận được chỉ kì, muốn ngươi đi giết một người.”

“Ai?”, Nhạc Thu Hàn quét ánh mắt qua hắn một cái, lại quay đầu hướng cửa sổ.

“ Trầm Lực Phương.”

“Đã biết.”

Vào lúc ngọ thiện, tiểu nhị chạy lên lầu kêu Nhạc Thu Hàn đi xuống dùng bữa, đẩy cửa ra liền thấy nam tử kia như trước ngồi ở bên bàn, mi nhãn tuấn lãng tràn đầy ôn nhu nhìn Nhạc Thu Hàn đang đứng ở phía trước cửa sổ trầm tư  .

Gió thu cùng mưa ùa vào bên trong, tràn đầy thê thanh.

“ Nhạc công tử, vị đại gia kia ở dưới lầu đợi ngài dùng bữa.”

“ Biết”, Nhạc Thu Hàn hơi hơi nghiêng mặt lên tiếng, xoay mặt đối nam tử bên bàn nói, ”Ngươi còn không đi?!”

“Đuổi ta đi?”

*

Nghe được thang lầu truyền đến tiếng bước chân tháp tháp, Lệnh Hồ Diêu xoay đầu nhìn qua.

Nhạc Thu Hàn một thân phác tố lam y, cực kì đơn giản. Nhưng chất vải cùng đường may lại khéo léo thượng thừa, mái tóc đen như trước tùy ý phi tán, buộc lại bởi một sợi dây màu bạc, tao nhã nói không nên lời.

“Nàng vẫn chưa đến?”

Lệnh Hồ Diêu hơi hơi nhướn mày, liếc mắt nhìn nam tử lam y ngồi ở bên cạnh Nhạc Thu Hàn, ”Hắn là ai?”

“Bằng hữu.” Nhạc Thu Hàn không động đũa, ngoắc bảo tiểu nhị đổi đi, mới chậm rãi bắt đầu ăn.

Nam tử ngồi ở bên người Nhạc Thu Hàn cũng không cử động, chỉ là nheo mắt cao thấp đem Lệnh Hồ Diêu đánh giá một chút, hừ lạnh một tiếng, ”Ta cứ nghĩ không biết là người như thế nào, nguyên lai chỉ có vậy. Sớm biết, ta sẽ không buông tha ngươi.”

Nhạc Thu Hàn nhíu nhíu mày lạnh lùng đem nam tử kia liếc mắt một cái, ”Ngươi là tới tìm ta đùa giỡn sao? Nhâm Viên tiểu vương gia.”

Một tiếng tiểu Vương gia, tuy rất nhẹ nhưng lại làm cho không khí vốn là im lặng trong điếm trở nên càng thêm tĩnh mịch, lạnh lùng. Tiểu nhị há hốc miệng nhìn tên nam tử vừa nãy mặt dày nài nỉ muốn vào trong điếm, nửa ngày không khép lại.

Tiểu vương gia?

Nếu hắn thật sự là vương gia, vừa rồi mình đối hắn hành động vô phép, sợ là có mấy cái đầu cũng không đủ dùng.

Trong lòng suy nghĩ, bàn tay rót trà không khỏi run run một chút, nước trà nóng bỏng rơi xuống tay Nhạc Thu Hàn.

“Ách.”  Y rụt tay, dùng mạt tử lau nước trên mu bàn tay, nhìn thấy sắc mặt tiểu nhị so với mình còn tái nhợt hơn, môi run rẩy nói không nên lời, liếc mắt một cái, Nhạc Thu Hàn phất phất tay, ”Không sao, tiểu nhị ca ngươi lui ra đi.”

Thấy tiểu nhị kia nhạ nhạ thối lui, Nhâm Viên một tay nắm lấy tay y kéo qua, từ trong ngực lấy ra một lạp tiểu hoàn thông thể trong suốt , xoa lên làn da đã phiếm hồng kia, bột phấn xoa lên làn da trong giây lát hóa thành chất lỏng, tản ra làn hương thản nhiên.

“ Thủy Vô Hương?” Nhạc Thu Hàn một phen bắt lấy tay hắn, kéo tiểu bình từ trong tay hắn nhìn rõ hơn, ”Ngươi vì sao cũng có Thủy Vô Hương?”

Nhâm Viên liễm mi thấp thấp cười, đem bàn tay đang bị Nhạc Thu Hàn nắm lấy, lợi dụng cơ hội mà kéo đến đặt trên ngực mình. Vẻ mặt phóng đãng không kềm chế được vừa rồi trở nên cao ngạo, ”Thế nào, chỉ khi ngươi nhìn thấy Thủy Vô Hương, mới có thể như vậy sao?”

“Ngươi rõ ràng biết Vu cần……”

“Đó là chuyện của hắn cùng ca ca, có quan hệ gì đến ta?”

Nhạc Thu Hàn cười một chút, ”Thứ đồ vật quý giá như vậy, tiểu vương gia không cần lãng phí trên người tại hạ.”

“Lãng phí?”, Nhâm Viên cười, nâng mặt Nhạc Thu Hàn lên,”Vì ngươi, ta cái gì cũng đều không tiếc.”

Lệnh Hồ Diêu nhìn thấy hình ảnh ám muội không rõ trước mắt, trong lòng cuồng hiêu mà  tức giận khiến cho hắn hận không thể đem nam nhân đụng chạm Nhạc Thu Hàn trước mặt này bầm thây vạn đoạn! Nhưng Nhạc Thu Hàn lại chỉ thản nhiên  cười, đem mắt hướng Lệnh Hồ Diêu đảo qua, mâu quang trong trẻo nhưng lạnh lùng không có chút gợn sóng.

Leng keng!

Chén rượu của ai đó rơi trên mặt đất, Nhạc Thu Hàn quay đầu, không muốn những hình ảnh như vậy lại hiện hữu giữa tửu quán nhỏ này, thật bẩn mất người xem.

“Những lời này, ngươi nói với Tùy Vũ thì thật tốt.” Nhạc Thu Hàn rút ra bàn tay bị hắn nắm lấy, ảm đạm cười, đứng dậy nhìn sắc trời mênh mông ngoài cửa sổ,”Ngươi khi nào thì rời đi?”

“Ta?”, Nhâm Viên cười hì hì cầm lấy đũa gấp khối thịt trâu bỏ vào miệng, liếc mắt nhìn Lệnh Hồ Diêu đang đeo một cái sắc mặt rét lạnh đến cơ hồ đem người đông chết, ”Ta tính bồi ở bên người ngươi, chiếu cố ngươi.”

“ Ta bồi hắn đi tìm Xuy Sầu. Ngươi cũng muốn đi sao?”

“Tìm Xuy Sầu?”, Nhâm Viên sắc mặt trầm xuống, con ngươi đen nháy mắt xẹt qua tia nhìn tàn nhẫn, ”Làm gì?”

“Báo thù.”, Nhạc Thu Hàn vân đạm phong khinh mở miệng, ”Ta giúp hắn báo thù.”

“Không cần!”, Lệnh Hồ Diêu rốt cuộc lạnh lùng  mở miệng, ”Ta chỉ theo ngươi tìm Xuy Sầu, chúng ta không phải là đồng bọn.”

Thân người Nhâm Viên hơi hơi nhoáng lên một cái, tay phải hướng đến bên hông lại bị Nhạc Thu Hàn âm thầm chắn hạ,” Tiểu vương gia ngươi cũng phải theo ta cùng nhau đi tìm?”

“Sớm bảo ngươi gọi ta là Viên, kêu Nhâm Viên cũng được, không cần gọi ta tiểu vương gia.”,  Nhâm Viên hì hì, cười đưa tay vuốt lấy lọn tóc dài bên tai Nhạc Thu Hàn, nheo mắt nhìn gương mặt lãnh lệ trước mặt, ”Quen biết lâu như vậy, ngươi thế nào cũng không nhớ được?!”

Ba!

Hắc mâu của Lệnh Hồ Diêu lành lạnh, mơ hồ mang theo lệ khí làm cho người ta sợ hãi  dừng ở Nhạc Thu Hàn như trước bình thản im lặng , năm ngón tay bẻ gãy đũa trúc, đứng dậy cầm lấy trường đao đặt ở bên cạnh người, một ngữ không nói đi ra ngoài cửa. Khách nhân trong tửu quán có chút căng thẳng, lại cắm cúi ăn không dám ngẩng đầu.

Nhạc Thu Hàn không có quay đầu lại nhìn hắn, chỉ là lấy chén rót trà, đưa tới bên miệng nhấp một ngụm, ”Ngươi cố ý.”

“Cũng nhờ ngươi phối hợp.” Nhâm Viên cười, rốt cuộc lại thấp giọng mở miệng, ”Hắn chính là nguyên nhân ngươi cự tuyệt ta?”

“……”

“Chẳng ngại hắn là địch nhân?”

“……”

“Hắn không để ý ngươi là nam nhân?”

“Để ý, thì sao.”,  Nhạc Thu Hàn rốt cục buông chén trà ngẩng đầu nhìn về phía Nhâm Viên, ”Hắn đã có thâm yêu nữ nhân.”

“Sau đó?”

“Không có sau đó.” Mi mắt tuấn lãng giương lên, khuôn miệng tuyệt đẹp loan khởi một tia  cười yếu ớt, lại rõ ràng mang theo vài phần bất đắc dĩ, ”Nàng là một nữ tử xinh đẹp, dịu dàng trí tuệ.”

“Ngươi sao lại khổ như vậy? Vì một người căn bản không nhớ rõ ngươi, bận lòng như vậy. Hắn cũng biết?”

“Năm ta rời đi, hắn chỉ là một tiểu tử chưa đầy mười lăm tuổi.”

“Không đầy mười lăm?! Nói như vậy, ngươi so với hắn lớn tuổi hơn?!” Cằm Nhâm Viên thiếu chút nữa rơi xuống.

“Rất kỳ quái sao?” Nhạc Thu Hàn quay đầu nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, ”Ta tìm hắn bao năm như vậy, nguyên lai hắn căn bản không nhớ rõ ta.”

“A?”

“ Thật buồn cười.”, y ảm đạm cười nhắm mắt lại, ”Ta thế lại tin lời nói của một tên tiểu tử, thật uổng phí cả đời.”

“Hối hận còn kịp.”

“Tái gặp hắn, cũng đã không kịp.”, lời nói lạnh nhạt, lại giống như bao hàm ít nhiều tang thương, hơi hơi có chút lạnh lẽo khiến lòng người phách lãnh.

Từ khi quen biết Nhạc Thu Hàn tới nay, y đều đạm mạc cuồng ngạo, thậm chí ít biểu lộ cảm tình của mình. Bằng hữu bên người chỉ biết là, trong cuộc đời của Nhạc Thu Hàn, có một người y xem quan trọng hơn tánh mạng chính mình, cảm tình của y đối với người kia ghim sâu trong lòng, chỉ có khi ngẫu nhiên y cúi đầu mỉm cười, mới có thể thấy trong đôi mắt trừng triệt kia nhàn nhạt ý tình.

Mà chính hắn lại chìm đắm trong ánh mắt ngẫu nhiên lộ ra nhu lí say lòng người kia, đến nỗi không thể tự kềm chế.

Ba năm trước, y cùng Tiểu Kình cùng nhau đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, mang thương tích trở về, sau thì cả người đột nhiên thay đổi. Một kẻ điềm đạm hờ hững như y, không tiếc vi kháng lâu chủ lãnh khốc vô thường, thậm chí nguyện phí đi toàn thân võ công cũng phải rời khỏi Tiệt Vân Lĩnh, lưu lạc thiên hạ. Sau lại hỏi Tiểu Kình mới biết được, ngay tại khi thi hành nhiệm vụ, y đã gặp lại người khiến lòng y vướng bận bao năm.

Sau đó, y liền như vậy một mình rời đi, nhoáng một cái ba năm không có trở về, chỉ là sau khi chấp hành nhiệm vụ thỉnh thoảng ân cần thăm hỏi.

Nếu nói nhiều năm vướng bận chính là ân tình, như vậy hiện giờ NhạcThu Hàn cũng đã đem mình cuốn nhập một cái bẩy rập vĩnh viễn khó có thể đào thoát, giam hãm tất thẩy.

Lẳng lặng nhìn ánh mắt người nam tử trước mặt này, con ngươi trầm tĩnh chăm chú nhìn mưa phùn ngoài cửa sổ, mang theo nhợt nhạt khinh sầu. Gió theo cửa sổ tản mác, mang những hạt mưa nhẹ bám lên tóc, thấm ướt dải tóc mai.

Xuy Sầu, một trong ngũ đại sát thủ của Tiêu Diêu Lâu khiến kẻ trên giang hồ nghe thấy liền khiếp đảm, truyền thuyết quỷ mị, khiến kẻ nào hội tin tưởng nam tử ấm áp như gió, điềm nhiên đạm định trước mặt này, chính là Tuyết Y Kiếm khách lạnh như băng cũng thật vô tình kia.

(Còn tiếp)


One response to “Xuy Sầu – Đệ tứ chương (Phần 2)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: