Xuy Sầu – Đệ lục chương (Phần 2)


Đệ lục chương

<Phần 2>

Mộc Mộc Ngôn giống như được đại xá, tay phải rút ra chủy thủ xuyên qua lòng bàn tay, nhạ nhạ chuyển qua bên người Lệnh Hồ Diêu ôm lấy nữ tử đã chết liền chuẩn bị xuất môn, cũng không nghĩ Nhạc Thu Hàn lại mở miệng, ”Chờ đã.”

“Thiếu chủ còn có điều gì phân phó?”

“Ngươi quên để lại một thứ”, Nhạc Thu Hàn cười xoay người, ”Còn muốn ta nhắc nhở ngươi sao?”

Mộc Mộc Ngôn sững người một chút, trầm mặc hồi lâu mới ánh mắt hàm phẫn đem Khổ bà bà kia đặt ở trên mặt đất, cuồng tiếu đứng lên, ”Nhạc Thu Hàn, ngươi quả nhiên thông minh, không hổ là đồ đệ Mạc Kỳ Phong! Người khác sợ ngươi, đừng cho là ta cũng sợ ngươi! Ngươi giết lão bà nhà ta thì tiểu tử kia cũng phải chết! Một mạng đền…… một……”

Lời nói chưa xong, thanh âm đã im bặt!

Nơi y phục trước ngực mơ hồ có thể thấy một lỗ nhỏ bằng đầu đũa, máu đỏ từ đó chảy ra ngoài. Trên bức tường không xa ở phía sau ghim một thanh đũa trúc, còn rĩ sắc đỏ.

Tất cả người nơi đó nín thở, ai cũng không thấy rõ Nhạc Thu Hàn khi nào nắm lấy chiếc đũa, cũng không biết y động thủ ra sao. Chỉ thấy trước mắt chợt lóe lên bạch quang, khi tinh thần phục hồi thì Mộc Mộc Ngôn kia đã bị thanh đũa xuyên qua!

Tiểu nhị cùng chưởng quầy ngay cả khóe mắt cũng không dám hướng sang đánh giá Nhạc Thu Hàn. Vị đại gia này tuy thường ít lời, nhưng cũng coi như cùng thiện minh lí. Cũng không nghĩ một con người văn chất ưu nhã này lại cư nhiên tàn nhẫn vô tình đến vậy!

“ Ngươi……”, yết hầu Mộc Mộc Ngôn cô lỗ vài tiếng liền suy sụp ngã xuống mặt đấy, tuyệt khí.

Nhạc Thu Hàn sắc mặt không chút thay đổi ngồi xuống, lấy mạt tử trong ngực áo bao lấy tay rồi đưa tay dò xét trong lồng ngực kẻ kia.

Lệnh Hồ Diêu yên lặng chăm chăm nhìn nhất cử nhất động của Nhạc Thu Hàn, tuy nghi hoặc nhưng cũng rõ ràng hai kẻ giả dạng khất cái này đến là ám sát mình, mà Nhạc Thu Hàn là vì hắn mà động thủ hạ sát hai kẻ giả trang này, hắn quả nhiên lại ủy khuất y.

Nghĩ đến đây, mới đột nhiên cảm thấy tay phải có chút đau đớn, cúi đầu nhìn, cả bàn tay đã muốn trở nên đen đúa, kéo ống tay áo lên rõ ràng có thể thấy được một đường hắc tuyến theo kinh mạch nghịch hành tiến lên!

Độc!

Khó trách Nhạc Thu Hàn lấy bạch bố che lại, vậy ra Mộc Mộc Ngôn đem độc hạ trên da hắn, mà chính hắn mới vừa rồi sờ mạch tượng của tên kia, này độc tiện thông qua da rót vào huyết mạch, quả nhiên thật sự giảo trá!

Định thần thì Nhạc Thu Hàn đã tìm được một cái tiểu từ bình hoa lan, đứng lên chậm rãi đi đến trước mặt, một phen kéo lấy tay phải đã biến đen của hắn, rút từ tay áo ra một thanh tiểu đao màu bạc, hướng lòng bàn tay hắn mà rạch–

Mắt thấy huyết đen theo lòng bàn tay trào ra, nhưng tơ hồng lại không có chút dấu hiệu nào biến mất. Nhạc Thu Hàn xoay người đem miệng hướng đến tay Lệnh Hồ Diêu, kề vào hút mấy lần cho đến khi máu không còn sắc đen, lúc này mới cầm dược bình trong tay lấy ra viên thuốc, một lạp nhét vào trong miệng Lệnh Hồ Diêu, một lạp khác bóp nát phủ lên miệng vết thương.

“Mới rồi có bị thương?”, nhìn Nhạc Thu Hàn băng bó miệng vết thương cho mình, mi nhãn như trước tĩnh lặng, dung nhan như trước lạnh lùng, Lệnh Hồ Diêu trong lòng khẽ nhói.

Mới vừa rồi, lại tổn thương y?

Lời nói đạm như mây khói vừa thốt ra, ta không biết lời nói đó là ai đã thốt ra. Thanh tuyến trong trẻo, thế nhưng mang theo tang thương cùng mệt mỏi, trong lòng hoảng hốt. Nên nói xin lỗi sao? Kỳ thật rất muốn mở miệng hỏi y vì cái gì yêu mình, vì cái gì như vậy chấp nhất, chẳng sợ bị cự tuyệt, bị thương tổn, như trước không hận không oán.

Không thể phủ nhận, hắn đã quen với sự tồn tại của y, tự nhiên như không khí.

Là yêu sao?

Nhưng cảm giác này so sánh với cảm tình đối Lê Nhi ít nhiều có chút bất đồng. Không giống như cảm giác nhu tình ấm áp bảo hộ trong lòng bàn tay, không giống khi nhìn thấy thân ảnh kia, máu toàn thân đều nhiệt liệt sôi trào……

Cảm xúc đối với y là một loại tâm tình phân phồn phức tạp.

Hy vọng nhìn thấy y rồi lại sợ trông thấy đôi mắt y lược mang khinh sầu. Nghĩ muốn quan tâm y rồi lại sợ bị y một thân lạnh như băng thương tổn. Nghĩ muốn cùng y trò chuyện lại sợ nghe thấy trong lời y tình ý cùng yêu luyến không che dấu.

Không thể giải thích được nỗi vui sướng khi nghe thấy y nói yêu mình, không thể nói rõ loại cảm giác đau lòng khi thấy y lạc tịch, không thể hiểu được loại cảm xúc cuồng bạo cùng phẫn muộn khi trông thấy y vì người khác mở miệng cười , hết thảy, đều không thể nói rõ.

Đó là một loại cảm xúc vừa nhẹ nhàng, vừa chậm rãi, vừa xa lạ cuốn lấy lòng người. Giống như một loại cỏ sinh sôi bện chặt, đem tim hắn chặt chẽ cuốn lấy, đè nén đến mức khó thở.

Cho nên, tâm của y, là một mảnh đầm lầy khôn cùng, sẽ là mộ địa trầm luân của ta.

Ta, không thể trồi dậy.

Nhạc Thu Hàn đem tay hắn băng bó lại rồi lạnh lùng ngẩng đầu, ”Là ta nhiều chuyện, ngươi không cần để ý.”

Tiểu nhị cùng bọn người vây bốn phía  xung quanh nhìn, nín thở không nói, trong điếm tràn ngập huyết tinh khí, không khí u ẩn, làm cho người ta có chút ghê tởm. Đã sớm có người đến nha môn báo án, người ở xa xa nhìn, cũng không dám tới gần tiểu điếm nửa bước.

Nhạc Thu Hàn nhìn quanh bốn phía, hơi hơi nhíu mi tu lệ, con ngươi thu thủy trong suốt xẹt qua một mạt ngạo nghễ khinh thường, từ trong lòng lấy ra một thỏi bạc đặt lên bàn đưa lưng về phía chủ quán lạnh lùng mở miệng, ”Tiểu nhị ca, phiền ngươi đem hai kẻ kia mai táng, nếu như có người tìm, bảo bọn hắn tìm đến ‘Tuyết Y Kiếm’ Nhạc Thu Hàn!”

“Ân ân, tiểu nhân sẽ làm theo.”

Tuyết Y Kiếm?! Lệnh Hồ Diêu sắc mặt biến đổi, nhìn phía bóng dáng gầy yếu cách đó không xa, đây là lần đầu tiên Nhạc Thu Hàn báo xuất danh hào ở trên giang hồ.

Y bất triêm trần, thủ bất nhiễm huyết. Bạch sam thúy địch, ngọc diện tuyết đề.

‘Tuyết Y Kiếm’, trong chốn giang hồ là một nhân vật vang danh. Thanh danh thước khởi cực nhanh, năm mươi dặm trong giang hồ không người sánh kịp, chính hắn cũng là nhiều năm trước nghe sư phụ nói đến nhân vật này giống như trong truyền thuyết, cũng không nghĩ lại ở ngay trước mắt!

Tuy người trong giang hồ đã nhiều lần nghe qua danh hào của Tuyết Y Kiếm, lại ít có người thật sự nhìn thấy. Đồn đãi Tuyết Y Kiếm khách là chủ nhân Thiên Sơn kiếm phái, ít khi động thủ nhưng một khi đã ra chiêu tất sẽ thấy hồng! Người này hành tung khó lường, người nhận ra hắn lại không nhiều, vài năm trước đột nhiên không biết tung tích, không người biết rõ.

Hắn tuy cũng biết Nhạc Thu Hàn không phải phàm nhân, cũng không nghĩ y chính là kia nhân vật phong thần tuấn lãng trong truyền thuyết trên giang hồ!

“Làm sao liên hệ Thương hoặc Vô Thương?”, Nhạc Thu Hàn cầm trong tay mạt tử trắng hướng tay chỉ vào nữ tử bên chân Lệnh Hồ Diêu, che đi cặp mắt u tối kia, thản nhiên mở miệng hỏi.

Nhâm Viên ngẩn ngơ, ghé mắt căm tức liếc mắt Lệnh Hồ Diêu một cái, không lên tiếng liền trở về chỗ ngồi tiếp tục uống rượu.

Nhạc Thu Hàn lại gọi hắn một tiếng, ngữ khí lại rõ ràng sắc bén rất nhiều, ”Ta biết!”

Nhâm Viên thở dài, đứng lên thân hướng ngoài cửa đi đến, đi ngang bên người Lệnh Hồ Diêu nhẹ nhàng mở miệng, ”Hắn sớm muộn gì cũng vì ngươi mà bị tổn hại!”

Nhạc Thu Hàn không quay đầu lại, thậm chí không có nhìn Lệnh Hồ Diêu, theo Nhâm Viên phiêu nhiên rời đi. Lời nói thản nhiên theo gió bay vào trong tai Lệnh Hồ Diêu, ”Lệnh Hồ Diêu, từ nay về sau, ngươi cùng ta không thể chung đụng.”

Các gì mà không thể chung đụng?!

Có ý tứ gì! Ngươi cũng phải rời khỏi ta sao?

“Chậm đã!”, hắn không suy nghĩ liền cầm lấy cổ tay có chút lạnh như băng của y.

Hảo gầy.

Cho tới bây giờ không biết cổ tay y lại mỏng manh như thế, giống như chỉ cần dùng một chút lực sẽ liền chiết đoạn. Mỗi ngày mỗi ngày, y dùng thân thể đan bạc như vậy chiếu cố mình, bưng trà đưa nước chưa từng một câu oán hận. Gì mà kiêu ngạo Tuyết Y Kiếm, gì mà kiêu ngạo Nhạc Thu Hàn. Lại vì một kẻ như hắn mà vứt bỏ lòng kiêu ngạo.

Cuối cùng ngươi cũng phải đi sao? Rời bỏ ta, tái không trở lại?

Trong lòng như cứng lại, nhớ ra dư độc vừa rồi chưa giải, trong yết hầu lại dâng lên một cổ tinh ngọt.

Không biết từ khi nào thì trời mưa, trên đường lộ mọi người tản đi, tiếng mưa trong trẻo nhưng lạnh lùng. Đã là cuối thu.

Trong lòng trống rỗng, phảng phất như có cái gì cắt qua, so với thời điểm Lê Nhi nói phải rời đi còn đau lòng hơn.

Thân ảnh gầy yếu trước mặt dừng lại, thản nhiên quay đầu, từng sợi tóc mềm mại theo động tác phi tán ở giáp biên, theo gió thu nhè nhẹ từng đợt từng đợt phất động, lại bị mưa thấm ướt, dán tại giáp biên. Con ngươi thanh liệt lạnh như băng nhìn Lệnh Hồ Diêu có chút tiêu chước vô thố, lại như trước tuấn dật phi phàm, lãnh mị cười, ”Ngươi muốn lưu ta lại là có ý gì?”

“……”, có ý gì? Ta chính là không muốn để ngươi đi, chỉ vậy mà thôi!

“Miễn cưỡng vốn là không thể, Lệnh Hồ Diêu.” Nhạc Thu Hàn nhẹ nhàng cười, ý cười tuyệt mỹ lại lộ vẻ bi ai, ”Đây là lần thứ tư ngươi đối ta ra tay, có nhớ không? Lần đầu tiên, vì Dương Lê. Ngươi trách ta cố ý trì hoãn hành trình, khiến ngươi tận mắt thấy nàng gả cho người khác, ta nghĩ ngươi đau lòng không còn lòng dạ nào, cho nên không oán ngươi; lần thứ hai, cũng là vì Dương Lê. Ngươi nói ngươi vẫn yêu nàng, ta cuồng táo thất thố hôn ngươi, ngươi đánh ta tổn thương cũng không trách ngươi; lần thứ ba, vẫn là vì Dương Lê, ngươi nghĩ rằng ta hội đối với nàng bất lợi, là ta chưa cùng ngươi thương nghị, hành động trước báo sau, ta như trước không thể trách ngươi. Lần này, vì một kẻ xa lạ không quen biết, ngươi vẫn có thể như vậy không chút do dự đối ta hạ thủ, nếu như không phải Viên thế ta chắn hạ, ta sẽ như thế nào?”

“ Ta……”

“Lệnh Hồ Diêu, ngươi chung quy không lừa được tâm của ngươi.”, y nhẹ nhàng huy khai cánh tay bị hắn cầm lấy, ”Ngươi tâm tâm niệm niệm vẫn nhớ đến tiểu sư muội của ngươi.”

“……”

“Tương thức vi duyến, tương tri định phân; tương luyến thành nhân, tương bạn thành quả. Vô luận như thế nào, ta và ngươi chung quy chỉ có tình duyên mang họa sát thân.”

Y trang tung bay, sợi dây hắn buổi sáng vì y cột tóc rơi ra, mái tóc đen phi tán vương những hạt nước mưa, nhưng chủ nhân của chúng rốt cuộc cũng không hề quay đầu lại……

Nhìn bóng dáng tuyệt quyết của y, mang theo cô tịch cùng thê lãnh, giống như liền như vậy sẽ biến mất. Trong lòng hắn đột nhiên một trận đau nhức, ôm ngực ói ra một ngụm huyết, thì thào, ”Ta chỉ không hiểu, chỉ là không hiểu mà thôi a.”

Mưa tích lịch rơi, bóng trắng dần đi xa bởi vì mưa mà trở nên mơ hồ, nhìn lại có chút quen thuộc. Giống như vào đêm lạc tuyết hơn mười năm trước, trong ánh lửa, bóng dáng người thiếu niên nhỏ gầy đưa lưng về phía hắn, bóng dáng cũng như vậy quyết tuyệt thê lãnh……

Thiếu niên tên gọi là Tiểu Thất.

(Còn tiếp)

 

 


2 responses to “Xuy Sầu – Đệ lục chương (Phần 2)

  • Dạ Tư Vũ

    aaaaaa. cậu edit nhanh cực lun😄 , ko như tớ làm cái gì cũng chậm lục >”<
    .
    Mà cậu chỉ cần sửa bài comment này của tớ là sẽ thấy nick Yahoo , add tớ đi rồi mềnh nói chuyện a ~XD
    .
    *ôm bự* mới đây mà hơn nửa tr dồi *lắc lắc* tim bay tá lả
    .
    .
    *ôm hun*…
    .
    .
    .
    *ù té chạy*

  • Gwen

    À, Diêu đã nhớ tên người yêu năm xưa là “Tiểu Thất” rồi!!! Có tiến bộ! Trong tim anh đã có tình, nhưng anh chưa tin, cũng chưa đối mặt, càng chưa chấp nhận.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: