Tù Binh (Lê Hoa Yên Vũ) – Chương 9 – 11


Aiz, đừng hỏi ta vì sao post nguyên 1 chùm vậy nha. Trong bản QT ta có nó dính nguyên chùm vậy đó. Không phải ta không muốn tách ra mà là tách ra sợ đứt mạch truyện. Mà hình như đọc vậy đỡ phiền hơn từng chương, nhỉ?

Thôi, ta không nhiều lời nữa, post lẹ rồi làm việc tiếp thôi.

Chương 9 – 11

Tử Lưu Tử Nam đều gấp đến độ phải nhéo nàng, thúc giục: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, ngươi cũng nói một tiếng đi chứ.” Tử Nông lúc này mới đem tình hình ở tử lao kể lại, cuối cùng ra vẻ từ bỏ nói: “Các ngươi ngẫm xem, tình huống này chúng ta phải làm sao đây?”

Ba người các nàng củng Tử Diễm đang theo Úc Thương công Tề, đều là tỳ nữ tối sủng ái của Hoàn Nhan Tự, đều thông minh lanh lợi, võ nghệ cao cường, thân phận hoàn toàn không đơn giản chỉ là tỳ nữ. Hiện giờ nghe xong loại sự tình này, lại cũng không biết nên làm thế nào cho phải. Hỗn loạn thương nghị một trận, cũng không nghĩ ra chủ ý nào. Tử Lưu vội la lên: “Còn thương lượng cái gì? Tiếp tục thương lượng, Tố tướng quân ngay cả chút bột xương cũng không còn.”

Tử Nông bĩu môi nói: “Không thương lượng, y có thể còn lại chút bột xương sao? Chúng ta dù nói thế nào, bất quá cũng chỉ là là tỳ nữ của Đại vương, cũng không phải Tố tướng quân. Y mặc dù đáng thương, chúng ta cũng phải làm theo Đại vương a. Đại vương đã có ý này, chúng ta. . . . . . Chúng ta có lập trường cùng quyền lực gì để ngăn cản đây? Huống chi. . . . . . Huống chi ngăn cản cũng không ích gì, tính tình Đại vương, các ngươi còn không biết?”

Ba người nhìn nhau, đều biết lời nói Tử Nông tuy là khờ dại, lại rất có đạo lý, không khỏi đều suy sụp ngồi xuống. Tử Nam nói: “Đến tột cùng Tố tướng quân kia bộ dáng thế nào? Ta chỉ nghe nói có chút thanh tú, không có vẻ thô kệch cùng hào sảng của một đại tướng. Sao mà nay Đại vương phóng đối ba nghìn mĩ nhân cũng không muốn, chỉ muốn y, một ngày kia ta thật muốn tận mắt nhìn xem.”

Không nói đến ba người các nàng ba người ở trong này nghị luận chuyện bất khả tư nghị này. Nói đến Hàn Nhan Tự, hắn thấy Tố Y mình đầy thương tích , ngược lại cũng không vội bức bách, hắn vốn không phải là người háo sắc, cho rằng việc ân ái, phải chậm rãi, mới có thể tận hưởng lạc thú trong đó. Nếu không sẽ giống như Trư Bát Giới cật nhân tham quả, nhất thời thống khoái lại đần độn vô vị. Loại ý tưởng này, thật cũng thập phần phù hợp tính tình kiên nhẫn của hắn. Lúc này trong mắt hắn, người kia đã gầy yếu đi rất nhiều, tựa hồ giống kẻ tù binh mặc cho chính mình áp bức, trong lòng lại sớm suy nghĩ vài loại phương pháp, để có thể hảo hảo hưởng thụ niềm thú vị lần này.

Nói đến Tố Y, bị Hoàn Nhan Tự giữ lại thư phòng, chỉ thấy nơi này thanh u nhã tĩnh, đừng nói đến hình cụ, ngay cả dây thừng cũng không thấy, như thế nào có thể thẩm vấn phạm nhân. Hay là hắn vẫn muốn dùng kế sách dụ dỗ kia, lại nhìn vẻ mặt trầm như nước của hắn,một chút tươi cười cũng không, tựa như cũng không giống lắm.

Y đang suy nghĩ dụng ý của Hoàn Nhan Tự, đã thấy hắn đi tới, hai mắt bình tĩnh  nhìn mình, bỗng nhiên âm trầm cười: “Tố tướng quân, mấy ngày nay ủy khuất ngươi, sợ là ngay cả tắm rửa cũng không từng làm qua. Nhìn xem thân mình này, nơi nơi đều là vết máu cùng vết bẩn, thật sự là không phù hợp với một nhân vật cao cao tại thượng như ngươi. Ai, đây đều là sơ sót của trẫm, bất quá cũng không sao, trẫm hiện tại liền hướng tướng quân bồi thường một chút, ngươi đi theo ta.” Nói xong một chưởng bổ ra gông xiềng nặng nề kia, muốn kéo y hướng đi ra phía sau thư phòng.

Tố Y càng lúc càng không hiểu dụng ý của hắn, chính là với lập trường đối địch, tự nhiên trầm ổn trạm trứ, không có chút hành động nào đối với y. Kỳ thật y đã chịu rất nhiều khổ hình, lại không được hảo hảo nghỉ ngơi, thể lực sớm chống đỡ hết nổi, chính là bằng ý chí tuyệt không khuất phục mới có thể vất vã chống đỡ. Hoàn Nhan Tự thật có chút kinh ngạc, hắc hắc cười: “Ngươi đến lúc này vẫn còn có khí lực, thú vị thú vị, như thế rất tốt.” Nói xong vuốt đi những sợi tóc rối trên trán y, bỗng nhiên một tay chặn ngang người y ôm lấy, đi nhanh hướng ra phía sau. Vừa đi vừa nói: “Tố tướng quân, trẫm chưa bao giờ ôm qua bất kì kẻ nào, ngay cả sủng phi của trẫm cũng không có vinh sủng như thế. Ngươi nên cảm thấy vạn phần vinh hạnh mới phải.”

Tố Y lần này cả kinh không phải là ít. Y mặc dù không thông phong nguyệt, nhưng cũng biết ôm ấp như vậy thật có chút ái muội. Huống chi Hoàn Nhan Tự còn muốn xem mình như sủng phi của hắn, ý đồ này đã thập phần rõ ràng. Chính là y không hiểu được, bộ dáng trước đây của mình so với hiện tại đâu chỉ tốt hơn gấp trăm lần, Hoàn Nhan Tự lại bất vi sở động, vì sao hôm nay dơ bẩn lôi thôi như vậy lại khiến cho hắn vài phần thích thú? Lại nói, y cũng chưa bao giờ nghe nói vị thiếu niên thiên tử này có sở thích nam phong. Chẳng lẽ là chính mình đa tâm sao? Chính là. . . . . . Chính là. . . . . .

Tố Y lặng yên không nói khiến cho Hoàn Nhan Tự mất hứng. Nếu nói,thấy biến không sợ hãi, trong những thần tử của mình cũng có kẻ như vậy, nhưng có thể giống Tố Y thái sơn băng vu không đổi sắc, chỉ sợ là không có kẻ nào. Liền ngay cả Úc Thương, vốn cũng là một viên danh tướng, so với Tố Y, tựa hồ cũng kém một chút. Hắn nào biết thật ra Tố Y chính là đoán không rõ dụng ý của hắn, không muốn vọng tự ngôn động, thất vu thân phận mà thôi.

Cho đến đi vào phía sau thư phòng, nơi đó quả nhiên có một cái bể to, bốn phía đều có rèm che phủ, ở xa đã có thể thấy nhiệt khí bốc lên. Hoàn Nhan Tự cũng không quan trọng chuyện hưởng thụ, bởi vậy này bể này so với trong hoàng cung Đại Tề, tựu kém một phần hoa lệ, chính là hơn vài phần hào phóng trang trọng. Mấy cung nữ sớm đã quỳ xuống. Hoàn Nhan Tự lại phất tay lệnh các nàng đi xuống, lại nói không có lệnh của trẫm thì không được tiến đến quấy rầy.

Tố Y chỉ cảm thấy trước mắt một trận mê muội, lời này nói  Hoàn Nhan Tự thật ái muội vô cùng, ngay cả ánh mắt của những cung nữ này nhìn y đều kinh hãi không ít, chẳng lẽ. . . . . . Chẳng lẽ chính mình thế nhưng bất hạnh đoán trúng? Y làm sao cũng thuyết phục không được mình, chỉ cảm thấy với cá tính Hoàn Nhan Tự, tuyệt đối không thể lại làm loại chuyện này.

Chính là tuy rằng không thể tin được, nhưng vì tình thế bức bách, Tố Y nhưng cũng không thể không giãy dụa, chính là thân ở trong vòng tay Hoàn Nhan Tự, toàn bộ không có nơi mượn lực, còn chưa đá được vài cái, Hoàn Nhan Tự sớm đã cười trêu tức, “Bõm” một tiếng, đưa y cả người vẫn còn y phục ném vào bể nước vừa sâu vừa lớn.

Tố Y thình lình uống mấy ngụm nước, lại nghe Hoàn Nhan Tự ở trên bờ cười ha ha nói: “Tố tướng quân cứ việc yên tâm, nước này là nước suối dẫn từ hậu viện, tuyệt đối sạch sẽ. Có tác dụng cường thân kiện thể, uống nhiều một chút đối với ngươi chỉ có ưu đãi, có lẽ còn tăng vài phần khí lực, nói không chừng còn có thể vùng vẫy trong vòng tay trẫm mấy cái.” Nói xong liền cởi bỏ ngoại y, cũng đem thân mình cường tráng màu đồng “Đông” một tiếng nhập vào trong nước. Nước bể văng tung tóe, phủ lên đầy mặt và đầu cổ Tố Y. Mái tóc đen rối tung lúc trước giờ ướt đẫm, dính vào vai vào lưng, thật có vẻ mềm mại đi rất nhiều.

Tố Y theo bản năng lùi lại mấy bước, trong đôi mắt lần đầu mất đi nét vân đạm phong thanh thường trực, đề phòng nhìn Hoàn Nhan Tự. Thân mình tinh tráng không có một vết sẹo kia, tựa như con báo đen mạnh mẽ tao nhã nơi rừng sâu. Loài động vật ấy y chỉ từng nhìn thấy một lần trong lần săn bắn của hoàng gia, thật thích hợp để diễn tả tên nam nhân trước mặt này.

Hoàn Nhan Tự trong mắt lóe ra ánh hưng phấn điên cuồng, đi từng bước về phía trước, tiến sát lại gần. Vừa bước vừa nói: “Ở trong này sao lại mặc y phục? Huống chi y phục của ngươi đã rách nát như vậy, mặc hay không mặc cũng không khác biệt gì. Hay là Tố tướng quân muốn trẫm tự mình tháo thắt lưng cởi y phục cho ngươi sao? Ha ha ha, ngươi thật hiểu được lạt mềm buộc chặt.”

Tố Y bị hắn ép đến bờ ao, lại nghe  những lời nói vô sỉ kia, trên người không khỏi run rẩy, biết chính mình đã bất hạnh đoán trúng. Tay y đặt ở mép hồ, gắng giữ bình tĩnh  nói: “Đại vương từ trước đến nay tác phong nghiêm cẩn, xin thỉnh tự trọng. Sĩ khả sát bất khả nhục, loại thủ đoạn đê tiện này, ngài không thể làm được.”

Hoàn Nhan Tự nhếch mày, chậm rãi nói: “Tác phong nghiêm cẩn? Ha hả, thật sự là chê cười, Tố tướng quân kinh nghiệm sa trường, vì quốc sự vất vả, chỉ sợ còn chưa chạm đến phong nguyệt. Nhưng ngươi có nghe qua kẻ nào là quân vương lại có tác phong nghiêm cẩn? Trẫm đơn giản là không như Tề chủ hoang dâm thôi, bốn chữ tác phong nghiêm cẩn này, thật sự không dám nhận.”

Tố Y thật hoài nghi Hoàn Nhan Tự trước mắt có phải hay không là người khác giả trang. Nhìn thấy hắn ngôn ngữ lỗ mảng, ánh mắt trêu tức, không phải vẻ tiếu lí tàng đao lãnh khốc gian trá ban đầu. Chính là những thứ khác có thể giả nhưng giơ tay nhấc chân kia đều có khí thế bá chủ, bất luận kẻ nào cũng đều không bắt chước được.Y lúc này đã không còn nơi nào lui nữa. Hoàn Nhan Tự cũng không lo lắng, tiến từng bước một, Tố Y đành phải nắm chặt hai tay chuẩn bị chống cự, tuy biết thể lực mình đã hao hết, thật sự không có đường sống. Nhưng y đường đường bảy thước nam nhi, làm sao có thể chịu nhục như thế, huống chi, cùng lắm thì chết. Y đã bị bắt, vốn là không còn thể diện mà sống tạm trên thế gian. Chỉ vì sợ khiến Hoàn Nhan Tự tức giận, hắn sẽ đối binh lính của mình hạ sát thủ, mới chịu khổ đến nay. Chết đối với y mà nói chính là được giải thoát.

Trong đầu y ý nghĩ này thoáng vụt qua, hai mắt không chớp mà nhìn chằm chằm từng động tác của Hoàn Nhan Tự. Lúc này hai người dần dần tiếp cận, thấy thân mình hắn trầm xuống nước, Tố Y còn chưa tỉnh ngộ, dưới chân đã bị một cỗ cường lực kéo lấy, nhất thời chìm xuống bể, nuốt một ngụm nước lớn. Tiếp theo một đôi bàn tay to lớn mạnh bạo gắt gao ôm lấy lưng y, bùm một tiếng, hai người lại cùng trồi lên mặt nước, bên tai vang lên tiếng cười đắc ý của Hoàn Nhan Tự: “Ha ha ha, lần này đã bị trẫm bắt được.” Lời còn chưa dứt, đôi tay đã hành động, một phen kéo lấy y phục ẩm ướt rách nát của Tố Y, ném đi rất xa.

Tố Y trong lòng trầm xuống, lập tức nhận thấy một đôi bàn tay trơn ướt như cá bắt đầu cẩn thận vuốt ve vết thương trên người y, y từ nhỏ đến lớn, chưa từng chịu qua nhục nhã như vậy. Khí huyết dâng lên, hai hàm răng cao thấp dùng sức, liền muốn cắn lưỡi tự sát.

Đột nhiên bàn tay kia trong chớp mắt đã thay đổi phương hướng, nháy mắt liền nắm lấy cằm y, Hoàn Nhan Tự thu hồi thái độ bỡn cợt, ánh mắt lạnh lùng như đáy hồ ngày thu, ngữ khí cũng khôi phục vẻ lãnh liệt: “Tố tướng quân, ngươi thật sự muốn trẫm học tập tiền nhân bạch khởi, hãm sát toàn bộ tù binh sao? Nếu như vậy không có vấn đề gì, trẫm lập tức truyền lệnh Úc Thương, lệnh cho hắn đem hai mươi vạn tù binh trong tay lập tức xử tử. Còn có dân chúng Đại Tề, cũng không cần phải quan tâm, Kim Liêu ta dân phong thuần phác, dân số đông đúc, chịu khổ mấy năm nay, vừa lúc dời đô đến Đại Tề, hưởng một chút cẩm tú phồn hoa của vùng đất phía nam này. Đúng rồi, trẫm thuận tiện báo cho ngươi một tiếng, đại quân Úc Thương đã đến Trường Giang, tên hoàng đế kia của các ngươi bỏ lại đô thành, còn mang theo mấy đại thần tâm phúc cùng ái phi chạy trốn tới Tô Châu. Còn lấy Tô Châu để xây dựng tiểu triều đình. Úc Thương hiện tại đang nghỉ ngơi và hồi phục binh mã, chuẩn bị nam hạ. Tố tướng quân, tù binh thêm dân chúng, tổng cộng cũng có mấy trăm vạn người, ngươi không để ý tới, trẫm cũng không cần gì phải chiếu cố đến họ, chính ngươi tự lựa chọn đi.” Nói xong chậm rãi buông lỏng tay ra.

Tố Y thấy khóe miệng hắn vẫn treo một mạt ý cười trào phúng, hiển nhiên là hắn biết chính mình không thể vì bản thân mà gây tai họa lớn cho tù binh cùng dân chúng Đại Tề. Y cố gắng trấn tĩnh, nỗ lực trầm giọng nói: “Ta từ trước đến nay kính ngươi là một minh chủ, mặc dù ta chết, ta tin tưởng ngươi cũng sẽ không làm ra loại chuyện tình không ích lợi gì cho mình. Chẳng lẽ ngươi không sợ trời cao tức giận, quỷ thần báo ứng sao?” Y trong miệng mặc dù nói như thế, đáy lòng cũng không ôm hy vọng lớn gì. Bởi vậy vội vàng thừa dịp vừa khích tướng vừa đem thân mình rời khỏi vòng tay Hoàn Nhan Tự.

Hoàn Nhan Tự hừ một tiếng, một phen lại ôm hãm lấy y, trịnh trọng nói: “Tố Y ngươi nghe đây, Hoàn Nhan Tự ta không tin thiên địa quỷ thần. Binh lính Đại Tề các ngươi, trừ hơn mười vạn người theo ngươi ra, còn lại quả thực không chịu nổi một kích, trẫm cũng không cần. Mà thuộc hạ của ngươi, theo ngươi chinh chiến nhiều năm, trung can nghĩa đảm, có mấy người thật tình quy thuận, không công dưỡng những người này, cũng chỉ là lãng phí lương thực của trẫm. Một cái mạng của ngươi, quả thật không đáng lấy bao nhiêu sinh linh đó trao đổi. Nhưng ngươi nếu không hàng liền chết, trẫm cả đời này tiếc nuối, hội khiến cho cuộc sống ngày ngày của trẫm khó chịu. Cho nên Tố Y, ngươi phải biết rằng, trẫm hoàn toàn có thể xuống tay, nếu không cơn phẫn nộ của trẫm tuyệt không nhẹ nhàng.”

Tố Y nhìn ánh mắt bình tĩnh đến lãnh khốc của hắn, trong lòng chỉ cảm thấy bi phẫn muốn chết, oán hận nói: “Ngươi nếu muốn khiến ta hàng, cứ việc xuất ra thủ đoạn quang minh chính đại, hiếp bức như vậy quá mức đê tiện, ngay cả thanh danh của ngươi cũng bị vấy bẩn, ta cũng thật khinh thường ngươi.”

Hoàn Nhan Tự cười lạnh nói: “Phàm là thủ đoạn, còn gì chú ý quang minh chính đại hay đê tiện vô sỉ. Quan trọng là … trẫm muốn đặt ngươi ở dưới thân, nghe thấy ngươi cầu xin tha thứ. Ngươi hàng hay không hàng, hôm nay đều phải lấy thân toại nguyện trẫm.” Nói xong đột nhiên cúi người xuống, cướp lấy đôi môi đỏ mộng mà hắn thèm nhỏ dãi đã lâu kia, cũng đoạt đi lấy hơi thở dốc của Tố Y.

Tố Y từ nhỏ sinh ra trong dòng dõi thư hương, thập phần coi trọng lễ giáo, còn chưa hôn phối đã lãnh binh xuất chinh, ở trong quân doanh cũng thập phần giữ mình trong sạch, cũng không tới lui với quân kĩ, bởi vậy tuy là thanh niên nam tử, lại thật không mấy hiểu thứ tư vị tình ái. Lúc này bị Hoàn Nhan Tự cường hôn, trong đầu chỉ cảm thấy “ông”  một tiếng, hình như có vô số sao kim bay múa. Do không rõ loại hôn môi này là thế nào, chỉ là bằng trực giác đại khái đoán rằng đó là cử chỉ xấu xa. Bởi vậy hai tay dùng sức, liều mạng muốn đẩy ra thân mình càng lúc càng cúi thấp xuống kia.

Hoàn Nhan Tự đối với phản ứng của y càng trở nên hứng thú. Hắn thấy Tố Y không có chút kĩ năng hôn, thậm chí ngay cả tránh né cũng không biết phải làm thế nào, hiển nhiên rõ y đối với tình ái chỉ như tờ giấy trắng. Một nam nhân như hắn, tính độc chiếm mãnh liệt, nặng lòng ích kỉ. Lần đầu tiên của Tố Y là thuôc về hắn, sao lại không khiến hắn vui sướng, càng trở nên hưng phấn, đơn giản đem Tố Y đặt ở bên cạnh bể, nửa thân mình trầm ở trong nước, tay hắn đã muốn ở trong bể cởi đi chút y phục còn lại trên người Tố Y.

Tố Y bị hắn áp chế, thân hình vốn so với hắn gầy yếu hơn, lại thêm thể lực cạn kiệt, mặc cho giãy dụa thế nào cũng chỉ có thể nghe thấy trong nước có những âm thanh mỏng manh. Dần dần liền có một tia đỏ tươi theo bọt nước lan ra, nguyên lai là vết thương trên người còn chưa khỏi hẳn, vì hai người bọn họ dằn co mà bị rách toạc. Ngâm người trong nước nóng, đau tận tâm can. Môi Hoàn Nhan Tự vừa mới rời đi, y liền nhịn không được mà buột ra một tiếng rên rỉ.

Hoàn Nhan Tự ngẩn ra, hay đã sai lầm rồi, thầm nghĩ y sao lại dễ dàng động tình như vậy. Chợt thấy hai hàng lông mày y chau lại, môi mím lại thành một đường, hình như có vẻ thống khổ, lúc này mới nhìn làn nước, chỉ thấy tơ máu cuồn cuộn không ngừng hướng về phía trước lan ra, vội cúi đầu xem xét miệng vết thương, thấy cũng không thật lớn, chỉ là có nhiều vết thương, hẳn là không gây ngại cho tánh mạng. Lúc này mới yên tâm. Vừa muốn rướn người lại bị Tố Y tìm khoảng không một cước đá vào ngực, nhất thời ngã nhào trong bể. Người trước mắt vội vàng xoay người, hướng ra phía sau mà trốn. Hắn trong lòng khí hận trào lên, một phen kéo lấy mớ tóc dài trong nước, hung hăng túm  kéo trở lại.

Tố Y bị đau, thân người lại bị giam cầm trong lồng ngực Hoàn Nhan Tự, lại thấy sắc mặt giận dữ của đối phương, còn chưa kịp tránh, trên mặt sớm đã trúng một cái tát. Tiếp theo hắn hung hăng dìm đầu y xuống nước, y không thể hô hấp, lại uống mấy ngụm nước, được thả ra, một lát sau lại bị ấn xuống, như thế lặp lại nhiều lần, thân thể Tố Y vốn đã suy yếu, lúc này rốt cuộc chịu không nỗi tra tấn như vậy, dần dần không hề giãy dụa. Hoàn Nhan Tự vừa muốn nhìn xem thì thấy y đã sớm ngất đi.

Thế là mặc xong quần áo, kêu mấy cung nữ đến, Hoàn Nhan Tự lạnh mặt nói: “Đem y tắm rửa, vết thương không cần băng bó, làm xong việc thì thay nước trong bể, rồi đi bẩm báo trẫm. Hừ, một Tố Y nho nhỏ, trẫm không tin không hàng phục được, trẫm có nhiều thời gian để mà chậm rãi đùa với y, tới tận khi y nghe lời mới thôi.”

Các cung nữ thấy ngữ điệu hắn âm ngoan vô tình, biết hắn đã thật nổi giận, muốn hảo hảo dạy dỗ tù binh này, không khỏi đều sợ tới mức câm như hến. Hoàn Nhan Tự phẩy tay áo bỏ đi, các nàng ở lại vội thay Tố Y tẩy trừ.

Hoàn Nhan Tự trở lại thư phòng, chỉ thấy Tử Nông, Tử Nam, Tử Lưu đều ở nơi này, thấy hắn, một đám sắc mặt khó xử, lắp bắp không biết nên như thế nào há mồm. Hắn nhướng mày, lạnh lùng nói: “Xảy ra chuyện gì? Các ngươi có chuyện gì? Đều chạy đến nơi đây?”

Tử Nông rốt cuộc nhanh mồm nhanh miệng, lại cậy hắn ngày thường sủng hạnh, nghe vậy liền ngẩng đầu lên nói: “Chủ tử, Tố tướng quân đâu? Nô tỳ là muốn hỏi một chốc có thể đưa y quay về tử lao không?”

Hoàn Nhan Tự không giận mà còn cười, nói: “Chuyện này không cần ngươi quan tâm. Y vẫn còn ở trì phía sau tắm rửa, trẫm còn không có ngự thẩm xong đâu.”

Tử Nông kinh hãi, lỡ miệng nói: “Sao? Chủ tử còn chưa ăn xong? Thế ngâm mình ở trì là thế nào? Chẳng lẽ chỉ cùng với y nhập dục thôi sao?” Vừa dứt lời, nhìn thấy ánh mắt sắc như kiếm của Hoàn Nhan Tự, lúc này mới kinh hãi phát giác chính mình nói lỡ, vội hắc hắc cười: “Cái kia. . . . . . Nguyên lai chủ tử chỉ dùng thủy hình, nô tỳ ngu dốt, lại không nghĩ tới điểm này, vậy chủ tử, bọn nô tỳ ra ngoài, ngài chậm rãi ngự thẩm, có việc gì phân phó, lại sai truyền nô tỳ.” Nói xong sợ tới mức hơi hơi thè lưỡi, kéo lấy hai người kia rời đi.

Hoàn Nhan Tự tức giận hừ một tiếng, cầm lấy một quyển sách tùy ý lật xem, cũng tâm phiền ý loạn. Hắn từ trước đến nay tâm cao khí ngạo, không ngờ Tố Y này nhuyễn ngạnh đều không chịu, không thể hàng phục cũng thật ngoài dự đoán. Sao không khiến hắn tức giận. Cho đến khi một cung nữ tiến vào bẩm báo hết thảy đã làm thỏa đáng, hắn mới phát hiện, mình đã xem quyển sách kia cả canh giờ.

Một lần nữa trở lại trì, chỉ thấy Tố Y vẫn chưa tỉnh, hắn ngẩng đầu nhìn cung nữ bên cạnh. Sợ tới mức người kia vội quỳ xuống nói: “Khởi bẩm chủ tử, y tỉnh lại một lần, vừa đánh vừa đá, bọn nô tỳ không làm sao được, đành dùng mê hương, vì vậy vẫn chưa tỉnh lại.”

Hoàn Nhan Tự gật gật đầu, cũng không trách cứ, tính tình Tố Y, hắn sao lại không rõ, lúc này thấy trên người y chỉ có một kiện dục bào, nhắm chặt hai mắt nằm ở trên ghế dài bên cạnh bể, tóc đen thật dài đã chải vuốt chỉnh tề, có vài lọn rơi trước ngực, qua khe hở, một đôi thù du xinh đẹp như ẩn như hiện, tuy rằng trên người vẫn đầy vết thương như trước, lại vẫn chọc người mê mông. Hắn nhất thời chỉ cảm thấy hạ khố nổi lên trận lửa nóng, không khỏi “ùng ục” nuốt mấy khẩu nước miếng.


6 responses to “Tù Binh (Lê Hoa Yên Vũ) – Chương 9 – 11

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: