Tù Binh (Lê Hoa Yên Vũ) – Chương 15-19


Chương 15 – 19

 Hoàn Nhan Tự cùng Tử Lưu quả thật bị một trận kinh hãi. Khi Hoàn Nhan Tự còn đang nuốt khí để trầm tỉnh lại, chỉ dùng mắt nhìn Tố Y thì Tử Lưu đã vội cúi người xuống, vừa xem xét vừa hỏi thăm: “Tố tướng quân cảm thấy thế nào? Còn có dư huyết không? Phải nhổ hết ra mới được. . . . . .” Thình lình Tố Y nắm lấy tay nàng, cũng không đáp lời nàng mà chỉ lấy ánh mắt nhìn nàng, thanh âm run rẩy nói: “Ngươi. . . . . . Điều ngươi nói . . . . . . là thật sao? Là thật sao?”

Hoàn Nhan Tự cùng Tử Lưu chưa từng nhìn thấy vẻ mặt như lúc này của y. Từ lúc bị bắt tới nay, y luôn biểu hiện một bộ dáng không chút sợ hãi, bề ngoài trầm tĩnh lạnh nhạt còn bên trong thì ẩn chứa khí khái bất khuất, thật chưa từng kinh hoảng yếu đuối như lúc này. Tử Lưu nghĩ lại liền lập tức hiểu ra, nhât định là y đã nghe được cuộc đối thoại giữa mình cùng chủ tử . Người này tâm hệ gia quốc, trừ điều đó ra thì không quan tâm đến bất kì thứ gì, tin tức vừa rồi với y mà nói thật như trời đất sụp đổ.

Tử Lưu vốn tâm nhuyễn, liền không đành lòng nói ra. Tố Y vẫn nắm chặt tay nàng, tựa như muốn bám víu lấy hi vọng cuối cùng mà không ngừng hỏi: “Là . . . . . thật sao? Là . . . . . thật vậy sao?” Nàng liếc mắt nhìn Hoàn Nhan Tự, nhìn thấy ánh mắt chủ tử như thiết, đứng yên bất động. Bỗng nhiên hắn vươn tay ra, nắm lấy cổ tay Tố Y, đem bàn tay đang nắm lấy Tử Lưu của y kéo xuống, lạnh lùng nói: “Tin tức kia là thật hay giả, còn cần trẫm lặp lại một lần nữa sao?”

Tố Y quật cường nhìn thẳng vào mắt hắn, tựa như là chút cố gắng giãy dụa cuối cùng của y, tận đến khi ánh mắt dần dần ánh lên vẻ tuyệt vọng, một tiếng nức nở cố nén cuối cùng vẫn buộc ra. Vui sướng ban nãy của Tử Lưu nay đã hóa thành chua xót, thầm nghĩ: nước mất nhà tan, đả kích này quả thật không phải nhỏ, chỉ mong y có thể thông suốt một chút, đừng có ý niệm không hay gì.

Nàng chợt thấy Hoàn Nhan Tự bước nhanh lên phía trước, thô bạo xoay mặt Tố Y lại, hét lớn: “Khóc cái gì? Quân chủ ngu xuẩn như vậy, hắn mang lại gì cho dân chúng? Ngoại trừ khổ ải thì vẫn là khổ ải, và thảm bại của ngươi còn không phải do hắn một tay tạo thành sao? Kẻ khiến ngươi rơi vào kết cục hôm nay, ngươi lại còn có tâm địa thay hắn bi thống.”

Tử Lưu đứng bên cạnh nghe được, âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ: rõ ràng là lời khuyên giải an ủi sao qua miệng chủ tử thì ý vị liền thay đổi. Lại thấy Tố Y giương mắt nhìn Hoàn Nhan Tự, vài giọt lệ vong quốc đều đã thu trở về, lạnh lùng nói: “Ta khóc cố quốc, cùng ngươi có quan hệ gì đâu.” Nàng không khỏi lại thở dài suy nghĩ: thật tình, hai người này đều thật cứng đầu. Đang tính  xoay người đi ra ngoài liền thấy Tử Nông đã truyền cơm trở về, Tử Nam cũng đã đưa tiểu thái tử tới. Lại quay đầu nhìn, hai người kia vẫn trừng mắt nhìn nhau, ai cũng không chịu yếu thế.

*

Đả kích Tề quốc diệt vong này đối Tố Y mà nói thật đau đớn như trùy tâm khấp huyết, lại thêm Hoàn Nhan Tự mỗi ngày châm chọc khiêu khích, càng khiến y phiền muộn, có mấy lần suýt nữa để cho hắn thực hiện được âm mưu giường đệ chi hoa. Cũng may thể xác và tinh thần Tố Y đều bị tổn hại, bề ngoài càng tiều tụy dọa người, khiến cho hắn có điều cố kỵ, không dám thống hạ sát thủ. Tuy vậy, hắn cũng lệnh chuẩn bị cơm canh cá thịt cùng vô số thuốc bổ. Tố Y làm sao có thể không biết tâm tư xấu xa của hắn: tất nhiên là kỳ vọng mình khỏe mạnh len, hắn mới có thể không kiêng nể gì mà tận hứng. Vậy nên y có tâm cự tuyệt, nhưng Hoàn Nhan Tự lại đê tiện lấy tánh mạng của dân chúng, binh lính Tề quốc đe dọa, y vì thế không thể không theo. Gây sức ép như thế hơn một tháng, trong lòng mặc dù vẫn là sầu khổ không chịu nổi, thân thể kia cũng không thể không được dưỡng khỏe mạnh lên.

Hoàn Nhan Tự mừng rỡ, thật ra cũng không phải bởi vì hắn yêu mến gì Tố Y mà chỉ vì tính tình từ nhỏ dưỡng thành, đối với thứ không thể có được thì càng khát khao thèm muốn. Hơn nữa hắn thiên tư thông minh, lại sinh ra tại gia tộc đế vương, sống đến bây giờ, ngoại trừ Tố Y ra, chưa từng có thứ gì mà hắn không đạt được, bởi vậy bỏ nhiều công sức, không thể không có được y. Tố Y thấy ánh mắt hắn cứ mỗi ngày trôi qua càng trở nên bừng bừng đắc ý, cũng tự cảnh giác, thầm nghĩ ngồi chờ chết như vậy không phải là biện pháp, chỉ mong có thể làm cho hắn ghét chính mình tới cực điểm, thà rằng trở về đại lao nhận hết thảm hình còn tốt hơn.

Ngày hôm đó thời tiết ấm áp, Hoàn Nhan Tự buộc y ra ngoài phơi nắng, chỉ được ra khỏi tẩm cung, ở trong viện tử đặt một chiếc ghế để ngồi. Kim Liêu bởi vì vị trí địa lý nên có rất ít hoa cỏ xinh đẹp, hoa trong đình viện không thể u nhã như ở Đại Tề, chỉ có vài cành lá hỗn loạn trên bích thụ cao vút che trời kia. Tố Y cảm khái, hít một hơi, nghĩ thầm: cây cối mặc dù không thể nở ra những đóa hoa tiên diễm, nhưng xanh um tươi tốt, sinh mệnh lực cường, cũng có thể sánh bằng vẻ kiều diễm nơi khí hậu ấm áp của miền nam.

Chính khi đang suy nghĩ, y chợt nghe một đạo thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại mang giọng điệu châm chọc cất lên: ” Sở cung thung tảo đại mi tân, chích tự vô ngôn đối mộ xuân. Thiên cổ gian nan duy nhất tử, thương tâm khởi độc Tố tương quân.” Tố Y trong lòng chấn động, giương mắt nhìn hướng thanh âm phát ra, chỉ thấy một nữ tử so với Tử Nông càng diễm lệ hơn, ung dung đi đến, một đôi mắt phượng khiêu khích  nhìn mình, sau một lúc lâu mới nở nụ cười, nói: “Tố tướng quân, câu thơ của tiểu nữ tử, sửa vậy có thỏa đáng không?”

Tố Y văn võ toàn tài, sao không rõ nữ tử này là đang mượn thơ tiền nhân để châm chọc rằng mình rất sợ chết, chăm chú nhìn nàng trong chốc lát, thở dài nói: “Cô nương theo Úc tướng quân diệt Đại Tề, lập nên đại công, khí diễm quả người thường không thể sánh bằng, làm sao có thể sáng tỏ cảm thụ trong lòng của một bại tướng sống không bằng chết như Tố Y.”

Nàng kia thấy Tố Y trong nháy mắt liền đã biết thân phận mình cũng cảm thấy kinh ngạc, chậm rãi đi tới ngồi xuống, cười nói: “Lâu nay nghe thấy tướng quân thông tuệ, quả nhiên danh bất hư truyền, ta sớm nên biết người bình thường sao có thể lọt vào mắt Đại vương, huống chi còn là một kẻ nam nhân.”

Tố Y trầm mặt, lạnh lùng nói: “Cô nương cứ việc cười nhạo, Đại vương các ngươi không để ý đến thanh danh, ngay cả ta cũng cảm thấy khinh thường.”

Lời này y vừa nói ra, nàng kia quả nhiên thu lại vẻ tươi cười, dịu dàng nói: “Tử Diễm sao dám bình luận chuyện của Đại vương, nhưng Tố tướng quân nếu quả thật không muốn được sủng ái, vẫn có biện pháp, cần gì ở trong này tự oán hối tiếc, hay là tướng quân vẫn có ý định là muốn lạt mềm buộc chặt. . . . . .” Nói chưa xong, sớm thấy Tố Y trên mặt biến sắc, nàng vội che miệng cười: “Thứ tiểu nữ tử làm càn , không bằng ta dạy cho ngươi một biện pháp khiến cho Đại vương ghét bỏ để bồi tội, thế nào?”

Tố Y vừa nghe lời này, không khỏi tâm thần đều bị hấp dẫn, y mấy ngày nay đều vì điều này mà suy nghĩ ngày đêm, nghĩ mình đã rơi vào tình cảnh này thì phải làm sao để xoay chuyển tình thế, nếu Hoàn Nhan Tự có tâm cưỡng cầu, chỉ sợ chính mình trừ phi liều lĩnh muốn chết, nếu không cũng khó đào thoát. Lúc này chợt nghe Tử Diễm nói như vậy, tất nhiên là có biện pháp lưỡng toàn. Lập tức vội hỏi: “Cô nương có chủ ý gì? Xin thỉnh chỉ giáo.”

Tử Diễm cười lạnh nói: “Ngươi đừng cảm kích ta, ta làm điều này không phải vì ngươi. Ca ca ta ở trên chiến trường chết trong tay ngươi, ta hận ngươi còn không kịp, hôm nay dạy ngươi biện pháp này, cũng là không muốn cho ngươi thân cận Đại vương mà thôi. Ta theo Úc tướng quân diệt Đại Tề, ngươi tất nhiên cũng hận ta thấu xương, cũng không thể vì ta cứu ngươi mà cảm thấy cảm kích.”

Một lời quyết tuyệt thế này, Tố Y thật đối nàng càng thêm kính trọng, trầm thanh nói: “Cô nương nếu nói như thế, Tố Y tự nhiên tuân mệnh.”

Tử Diễm lúc này mới nhoẻn miệng cười nói: “Ngươi nói như vậy là tốt rồi. Nếu ngươi thực thành tân sủng của Đại vương, ta cũng sẽ tìm mọi biện pháp để hại ngươi. Đến lúc đó cũng đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt.” Nói xong nhìn về phía Tố Y nói: “Uổng  ngươi là một người thông minh, chẳng lẽ không biết Đại vương vì sao đối với ngươi quấn quýt si mê như thế?”

Tố Y thầm nghĩ: “Ta làm sao biết được, nếu không cũng không chờ ở nơi này khoanh tay chịu chết .” Tử Diễm nhìn ra tâm tư y, nở nụ cười: “Ngươi cũng là nam nhân, chẳng lẽ không biết thứ gì càng khó đạt được thì càng muốn giành lấy sao? Ngươi làm người quá mức bất khuất, ngược lại càng kích thích ý muốn chinh phục của Đại vương, nên mới phải nhận lấy tai ương ngày hôm nay. Trước mắt chỉ cần làm ra một bộ dáng yếu đuối khuất phục, Đại vương chỉ sợ ngay cả đối ngươi liếc mắt một cái cũng không muốn.”

Tố Y mở to hai mắt, thất thanh nói: “Cái gì? Muốn ta tỏ ra yếu hèn trước hằn? Điều này sao có thể, sĩ khả sát bất khả nhục. Hắn ngay cả Đại Tề ta cũng diệt, hại ta thành người mất nước, ta lại phải khúm núm trước hắn, điều này trăm triệu lần không thể được.”

Tử Diễm cười lạnh một tiếng nói: “Không tỏ ra hèn yếu trước Đại Vương, liền có thể không chịu nhục sao? Thứ ta nói một câu khó nghe, đường đường bảy thước nam nhi, bị đối đãi như nữ tử thì còn mặt mũi gì để sống tạm vu thế, dù cho bị cưỡng ép thì thế nào? Không phải vẫn là chịu nhục sao? Huống chi ngươi chỉ là làm bộ khuất phục. Chỉ cần Đại vương đối với ngươi sinh chán ghét, đến lúc đó dù cho giết, giam tù hay được phóng thích, không phải so với tình trạng hiện nay của ngươi vẫn tốt hơn sao. Tử Diễm nói đã đến nước này, thỉnh tướng quân tự mình cân nhắc đi.” Nói xong đứng dậy, cũng không cáo từ, thong thả đi mất.

Tố Y ở lại tâm tư trăm mối, càng nghĩ lại càng cảm thấy lời này có đạo lý. Chính là y từ trước đến nay thanh cao kiêu ngạo, hiện giờ mặc dù là làm bộ tỏ ra hèn yếu trước Hoàn Nhan Tự, trong lòng cũng không thoải mái. Nếu không yếu thế thì như lời Tử Diễm, chỉ sợ vũ nhục lớn hơn nữa cũng trốn tránh không được. Chính khi đang do dự, y chợt nghe một tiếng cười hào sảng: “Nghĩ cái gì mà xuất thần như vậy. Trẫm muốn ngươi phơi nắng, hiện giờ thái dương đều đã xuống núi , ngươi còn nằm ở nơi này, muốn bị trúng gió sao? Dù cho ngươi muốn, trẫm cũng không cho, khó khăn lắm mới đợi đến hôm nay.”

Yvừa ngẩng đầu, khuôn mặt tươi cười anh tuấn của Hoàn Nhan Tự đã gần trong gang tấc. Một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy y, hắn đắc ý cười to: “Quả nhiên đã nặng lên một ít, lúc này đã có thể làm nguyện ý trẫm.”

Tố Y nhìn thấy ánh mắt như hổ đói dường như hận không thể lập tức ăn sống mình của hắn, y mặc dù không thông phong nguyệt, nhưng bị Hoàn Nhan Tự quấn quýt si mê mấy ngày nay, cũng sáng tỏ hàm nghĩa của loại ánh mắt này, lập tức không khỏi trở nên bối rối, vội cố trấn định nói: “Ngươi buông ta ra, ta có lời muốn nói với ngươi.”

Hoàn Nhan Tự thấy lời nói y trịnh trọng, toàn bộ không có vẻ xấu hổ quẫn bách như trước, không khỏi cảm thấy kì lạ, buông y ra nói: “Muốn nói cái gì? Chẳng lẽ là thấy không thể trốn tránh nên muốn cùng trẫm kì ái sao?” Mặc dù nói như thế, trên mặt hắn cũng thu lại vẻ vui cười, cùng Tố Y sóng vai vào tẩm cung, phân phó cung nữ dâng nước trà điểm tâm, hai người ngồi đối mặt tại bàn, Hoàn Nhan Tự nhân tiện nói: “Ngươi không phải có chuyện muốn nói với trẫm sao? Còn đợi gì nữa.”

Tố Y do dự một lúc lâu, thầm nghĩ: “Nếu muốn ta khúm núm đối hắn tỏ ra hèn yếu, dù có chết cũng không làm, nhưng chỉ sợ không làm, vũ nhục lớn hơn nữa liền ở trước mắt, cũng thế, không bằng đem những lời thực tâm chưa từng nói với ai khác nói với hắn. Cứ nói ta thật tình kính phục, cùng với hèn yếu cũng không khác gì, hắn cũng tất nhiên đối ta không còn hứng thú.”

Nghĩ đến đây, y liền nói: “Hoàn Nhan Tự, hai chúng ta là tư địch không đội trời chung, điều này từ khi lão Đại vương bị thua qua đời đã bắt đầu, đại khái thì kết cục đã định. Hiện giờ ngươi giam giữ ta, diệt Đại Tề, cũng coi như đã báo được đại thù cho phụ vương ngươi. Chính là người dân cố quốc ta vì ngươi mà chết, ta cũng hận ngươi thấu xương, tóm lại gút mắc giữa chúng ta càng kết càng sâu. Tố Y mặc dù bất tài, cũng không thể tuân theo kẻ thù diệt quốc. Lời ta nói ngươi hiểu chưa? Ta vĩnh viễn cũng không thể đầu hàng ngươi. Vô luận ngươi sử dụng loại thủ đoạn gì, ta khuyên ngươi từ bỏ ý tưởng này đi. Nhưng là. . . . . .” Nói đến đây, y cảm thấy thật sự khó nói, không khỏi liền do dự một chút.

Sắc mặt Hoàn Nhan Tự cũng trở nên đoan chính, tự rót cho mình một chén trà, cũng không phát biểu ý kiến, còn “Nga”  một tiếng nói: “Nhưng là cái gì?”

Tố Y tái nhìn hắn, liếc mắt một cái, cuối cùng quyết tâm, trầm thanh nói: “Tuy rằng. . . . . . Tuy rằng nói như thế, nhưng ở trong lòng ta. . . . . . Ở trong lòng ta, đối với ngươi vẫn là thật. . . . . . rất bội phục .” Xem ra nói ra lời này quả nhiên làm cho y thập phần khó xử, khó có thể một hơi nói ra. Lông mày Hoàn Nhan Tự nhướn lên, nhìn y một cái. Tố Y cũng không dám nhìn mặt hắn, rất sợ khiến hắn châm chọc cười nhạo, đành nhắm mắt, bất kể tất cả, liều nói một hơi: “Từ khi ngươi kế vị, chăm lo việc nước, có thể ẩn nhẫn ba năm không hướng biên quan phát động, này đã là điều người thường không thể làm được. Cũng có ai có thể đoán được ngươi dám độc thân phạm hiểm, tự mình đến phạm vi quân đội ta quản hạt tra xét địch tình, quả là có khí phách đảm lược. Ta tuy là địch nhân của ngươi, nhưng cũng không thể không đối với ngươi nói lời bội phục. Cho đến khi bị bắt tới Kim Liêu, tận mắt thấy nơi này tuy là mảnh đất giá lạnh kinh người, lại được ngươi thống trị  gọn gàng ngăn nắp, phồn hoa vô cùng, nếu không phải thánh minh thiên tử, làm sao có được bản lĩnh này. Còn có thái độ đối tử tù của ngươi, ta mặc dù không hoàn toàn tán thành, nhưng vẫn biết ngươi là muốn nói với người dân trong nước, mãi mãi không thể đánh mất hy vọng, vứt bỏ đạo lý tuyệt vọng tang gia chi khuyển. Đối với Kim Liêu mà nói, ngươi làm rất đúng, nếu không như thế, con dân Kim Liêu sao có thể nhanh chóng sau đả kích nặng nề liền đứng lên được, còn hình thành nên cường quốc hôm nay? Không cho binh sĩ ngươi quấy rầy giết hại dân chúng Đại Tề, cố nhiên có tư tâm của chính ngươi, nhưng từ đó cũng nhìn ra trí tuệ khí độ của ngươi, ta cảm kích ngươi, càng đối với ngươi có sự bội phục nói không thành lời, thậm chí có chút sợ hãi đối với ngươi, ta không biết một người như ngươi, phải đạt đến điều gì mới có thể thỏa mãn. Chính là ngẫm lại, ai, ta thật tình nguyện Đại Tề cũng có thể có một vị quân vương như ngươi, có lẽ vận mệnh Đại Tề có thể khác đi. Hoàn Nhan Tự, lời này của ta, mỗi câu đều là lời tâm huyết, ngươi hiểu chưa? Ta mặc dù không thể hàng ngươi, nhưng ngươi cũng không thiếu nhân tài như ta, không cần vì không thể chinh phục ta mà tức giận buồn rầu. Kỳ thật khí độ của ngươi sớm đã thuyết phục được ta. Nếu ngươi có thể cho ta một phen thống khoái, để cho ta lấy thân tuẫn táng quốc gia, Tố Y ở dưới cửu tuyền, cũng cảm kích ngươi vô cùng.”

Y nói xong một hơi, đưa mắt dò xét ánh mắt Hoàn Nhan Tự, chỉ thấy vẻ mặt hắn không chút thay đổi, thật lâu sau mới có một tia vui cười lan ra từ khóe miệng, y lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ: xem ra hắn đối với những lời nói này thập phần hài lòng, nói vậy cũng sẽ không lại làm khó ta. Lại nghe Hoàn Nhan Tự nói: “Khó nghe được những lời nói thật lòng của ngươi, ngươi lại đây, trẫm cũng muốn nói với ngươi những điều trong lòng trẫm.”

Tố Y cảm thấy không khỏi nổi lên một trận cảm giác mênh mông, trong lòng biết những lời trong lòng kia mà nói xong, mình sẽ khó tránh vận mệnh lấy thân hi sinh cho tổ quốc. Hắn cùng với Hoàn Nhan Tự đều là những người đầu óc tinh thông, nhưng địch nhân chính là địch nhân, y nếu không hàng, Hoàn Nhan Tự cũng nhất định sẽ không lưu tình, mà thật ra hắn cũng không nên lưu tình. Lập tức cảm thấy được giải thoát, chỉ cần Hoàn Nhan Tự không hề đối y có khinh niệm gì, mất đi mạng sống này cũng có là gì, điều duy nhất khiến y tiếc nuối chính là không thể chết ở trên chiến trường, muôn đời được chôn vùi dưới tầng tầng lớp lớp lưu sa.

Y cảm thán, từng bước đi qua bên kia bàn. Thình lình Hoàn Nhan Tự đưa tay kéo lấy, Tố Y bất ngờ không kịp phòng bị, cả người liền ngã vào trong lồng ngực hắn. Kinh hãi muốn giãy dụa, eo đã bị ôm chặt lấy, không cách nào lẩn tránh, Hoàn Nhan Tự đưa mặt kề sát vào mặt y, trầm thanh nói: “Đừng nhúc nhích, trẫm không phải đã nói sao, trẫm cũng muốn nói với ngươi những lời thật tâm.”

Tố Y vội la lên: “Ngươi muốn nói gì thì cứ nói, ôm ta làm gì? Những lời ta nói với ngươi đều vô ích cả sao?”

Hoàn Nhan Tự mỉm cười xoa xoa mặt y nói: “Sao lại vô ích? Trẫm cũng không biết trong lòng ngươi lại đánh giá trẫm như vậy. Lòng trẫm thật rất vui mừng.” Nói xong càng đem hai thân thể ép sát vào nhau, cũng không cho Tố Y giãy dụa, thở dài: “Tố Tố, ngươi là tướng quân, chưa bao giờ tham dự tranh đấu trong hoàng cung. Cho nên ngươi không biết, kỳ thật làm Hoàng Thượng cũng rất khó khăn, bọn họ tuy rằng cao cao tại thượng, lại không thể nghe được một câu thật lòng, bọn họ quyền khoảnh thiên hạ, lại vĩnh viễn cũng không biết bên người có mấy kẻ có thể tín nhiệm. Hoàng đế là người cô đơn nhất trên đời. Hắn phải vì vương vị của hắn, hắn vì thiên hạ hao phí biết bao tâm cơ. Hoàng đế càng anh minh lại càng đáng thương. Trẫm cũng như thế, sủng phi sủng thần bên cạnh trẫm rất nhiều, trẫm vẫn cảm thấy trẫm là một người cô đơn. Bọn họ sẽ nói rất nhiều lời ngon tiếng ngọt trẫm thích nghe, nhưng trẫm không biết những lời này có bao nhiêu phần chân thật. Bọn họ sợ nhưng không dám nói sợ, hận cũng không dám nói hận, ánh mắt bọn họ vĩnh viễn đều như bị phủ bởi một lớp sương mù, ngay cả trẫm cũng khó nhìn rõ ràng tâm ý chân chính của bọn họ. Chính là Tố Tố, ngươi không giống bọn họ. Ánh mắt của ngươi trong suốt như thế, tựa như nước trong dòng suối, xuyên thấu qua nó lập tức liền thấy được ý nghĩ trong lòng ngươi. Lời nói của ngươi lập tức có thể nghe ra là thật hay là giả. Tố Tố, trẫm thật cao hứng, hơn nữa trẫm bỗng nhiên phát hiện, trẫm hình như không hề hận ngươi, dù một chút cũng không hận ngươi. Tâm trẫm thật cảm thấy rất ấm áp.” Hắn nói xong liền vô cùng thân mật khẽ cắn  một chút nơi vành tai Tố Y, nhỏ giọng cười: “Sao vậy? Trẫm muốn ngươi, không phải vì chinh phục, không vì bất kì điều gì, chỉ là vì muốn ngươi. Hôm nay còn sớm, chỉ là trẫm không thể đợi thêm được nữa, sao nào? Tố Tố, chúng ta không cần để ý được không?”

Tố Y lần này bị dọa không phải ít, suýt nữa linh hồn nhỏ bé bị dọa bay đi mất. Y vốn trông cậy những lời mình nói có thể khiến cho Hoàn Nhan Tự hiểu được rằng tù binh trước mặt này kỳ thật rất bội phục hắn , thật sự không cần phí sức suy nghĩ phương cách chinh phục. Vậy cũng coi như tỏ ra yếu thế, nhưng không đến nỗi khúm núm, ai ngờ lộng xảo thành chuyên, cục diện hiện nay ngược lại càng không thể khống chế. Kinh hãi, còn chưa kịp lên tiếng, Hoàn Nhan Tự sớm đã ôm lấy y hướng đi đến chiếc giường lớn sâu trong tẩm cung.

Tố Y lập tức liền giãy dụa, y lúc này đã hơn xa tình trạng sau khi chịu cực hình ngày đó, Hoàn Nhan Tự bị y đánh mấy quyền, lồng ngực đau đớn, suýt nữa không giữ chặt mà buông ra y. Không khỏi hừ một tiếng nói: “Ta thật không nghĩ tới dưỡng hảo cơ thể ngươi lại tai hại như vậy.” Vừa nói vừa buông y ra, trong mắt tinh quang lòe lòe, hạ quyết tâm hôm nay nhất định phải đem miếng mồi béo này nuốt vào bụng.

Tố Y cũng lo sợ, thân thể y mặc dù phục hồi đôi chút, nhưng chung quy cũng không tinh tráng bằng Hoàn Nhan Tự, cả võ công cũng không cao cường như hắn. Chỉ còn cách vạn phần cẩn trọng, hai mắt nhìn chằm chằm địch nhân, chớp mắt cũng không dám chớp, sợ tạo thời cơ cho địch nhân thừa dịp.

Hai người đang giằng co, chợt nghe ngoài cửa một thanh âm uyển chuyển truyền vào: “Đại vương, Tử Diễm cầu kiến.”

Tố Y trước liền thờ phào một hơi, biết Tử Diễm này trăm phương ngàn kế không cho Hoàn Nhan Tự cùng mình thân mật, nàng đến lúc này, chính là y có thể giải vây. Hoàn Nhan Tự cũng biết chuyện tốt bị phá ngang, cả gương mặt lộ vẻ không vui, nhưng hắn chung quy cũng mang danh quân chủ, không thể tùy hứng làm bậy. Bởi vậy đành phải thu thế, trầm thanh nói: “Có chuyện gì?”

Tử Diễm thấy hắn ngay cả phòng cũng không cho mình tiến vào, hiển nhiên là mất hứng cực kỳ, vội nói: “Khởi bẩm Đại vương, Úc Thương tướng quân đem người báo tin khải hoàn trở về, tín nhân mới truyền đến, nói đã sắp tới Lý Vọng Kinh Đình, năm mươi dặm ngoài kinh thành, nô tỳ đặc biệt đến xin chỉ thị của Đại vương nên phái ai đi nghênh đón cho thỏa đáng.”

Trên mặt Hoàn Nhan Tự lúc này mới lộ ra một tia vui mừng, mỉm cười nói: “Hắn đã trở về sao? Rất tốt. Không cần phân phó người đi, ngươi truyền chỉ, phàm văn võ quan viên trên tứ phẩm, đều theo trẫm đi ra ngoài kinh thành mười dặm nghênh đón Úc tướng quân chiến thắng trở về.”

Tố Y thấy hắn trong nháy mắt liền hăng hái, tất nhiên là nhân Úc Thương diệt tề lập công lớn chi cố. Nghĩ đến cố quốc đã mất, chính mình cùng bao đồng bào trong chớp mắt làm trở thành kẻ mất nước phiêu bạc vô y, trong lòng đau đớn, thân mình nghiêng ngã, ngã vật trên giường, nắm chặt bàn tay, không còn quan tâm đến dáng vẻ thất thố hiện giờ của mình trước mặt Hoàn Nhan Tự mà rơi lệ.

Hoàn Nhan Tự quay lại nhìn y một cái, đột nhiên tiến đến ôm lấy, Tố Y cả kinh, vừa muốn giãy, lại nghe hắn nhẹ giọng nói: “Đừng nghĩ nhiều, trẫm sẽ xem Đại Tề dân chúng như con dân trẫm . Ngươi nếu không muốn ở nơi này, tâm niệm cố quốc, trẫm cũng đáp ứng ngươi, sẽ cho ngươi toại nguyện. Nếu muốn khóc, thì cứ khóc, chớ để nghẹn ở trong lòng, thành bệnh liền không tốt.” Nói xong đứng dậy cười nói: “Hôm nay thật không may, để cho ngươi đào thoát, nhưng phiên tư vị này, trẫm sớm hay muộn cũng phải thưởng thức, ngươi trước cứ hảo hảo nghỉ ngơi đi.” Nói xong nét mặt hoan hỉ, sải bước tiêu sái đi ra ngoài.

Tố Y kinh ngạc nhìn bóng dáng của hắn, thật sự không thể tin được lời nói ôn nhu kia lại phát ra từ miệng quân chủ địch quốc ở trước mắt này. Nghĩ lại, cảm thấy buồn bả: hắn bắt ta làm tù binh, lại diệt Đại Tề, đã đạt được mong muốn, trong lòng hoan hỉ vui mừng, khó tránh khỏi cao hứng, mới nói ra những lời nói như vậy để biểu hiện sự hào phóng của hắn. Ta nếu để ở trong lòng mới thực là kẻ ngốc.

Còn đang suy nghĩ, chợt nghe thanh âm cửa mở, ngẩng đầu nhìn đã thấy Tử Diễm vội vàng đi đến, trầm thanh nói: “Tố tướng quân, ngươi không làm theo lời ta sao?”

Tố Y lạnh lùng nói: “Đúng là dựa theo lời ngươi mới có chuyện tình hôm nay, Tử Diễm cô nương, hay là ngươi khẩu thị tâm phi, cố ý muốn thay Đại vương các ngươi hàng phục ta?” Nói xong tưởng tượng đến chính mình thật vất vả, muôn vàn khó khăn nói ra những lời nói không thật tâm kia, lại thiếu chút nhận phải tai ương đổ xuống đầu, không khỏi một bụng tức giận.

Tử Diễm cũng trở nên do dự, lẩm bẩm: “Không thể nào, tính tình Đại vương ta mặc dù không dám nói thập phần hiểu biết, nhưng cũng có biết một phần, ngài bình sinh hận nhất người nhu nhược, ngươi nếu dựa theo lời ta làm, ngài không thể nào còn lộ vẻ hoan hỉ như vậy. Trong sự việc này đến tột cùng là thế nào, sao lại lộng xảo thành chuyên chứ?”

Tố Y nói: “Ta sao biết được, cô nương nếu thiệt tình báo thù, ta chỉ cho ngươi một cách, vừa thống khoái lại bảo đảm hữu hiệu.”

Tử Diễm hồ nghi ngẩng đầu nhìn y, lại nghe y nói từng lời: “Chỉ cần giết ta, đại cừu của ngươi tất nhiên được báo, Đại vương các ngươi cũng không thể thân cận ta, chẳng phải là dẹp trừ hậu hoạn sao?” Nói xong xoát một cái rút ra đoản kiếm từ bên thắt lưng của Tử Diễm, một đôi mắt sáng kiên định nhìn nàng nói: “Ngươi còn do dự cái gì? Trừ lần này ra, ngươi sẽ không còn cơ hội báo thù.”

Ánh mắt Tử Diễm lóe lên nhìn y, bỗng nhiên trầm thanh nói: “Cố quốc tướng quân đã mất, nguyện lấy cái chết để tuẫn táng, điều này ta cũng lý giải được, chính là không biết tướng quân vì sao không chính mình tự động thủ mà lại mượn tay Tử Diễm? Hay là tướng quân không có dũng khí chịu chết?”

Tố Y lộ vẻ sầu thảm, cười: “Ta nếu có thể tự đoạn sinh tử thì thật thống khoái, nhưng Đại vương các ngươi lấy tánh mạng của binh lính dân chúng Đại Tề uy hiếp. Cô nương có hiểu được nỗi khổ của ta không? Hiện giờ ta chết trong tay cô nương, hắn liền không có lý do lấy binh lính dân chúng Đại Tề ta để phát tiết. Ngươi là yêu tì của hắn, hắn làm sao lại vì một tù binh mà giận chó đánh mèo phạt ngươi. Cô nương với ta mặc dù thù sâu như biển, nhưng ta lại biết ngươi là một người quang minh. Sau khi Tố Y chết, ngươi có thể thường xuyên khuyên nhủ Đại vương các ngươi, đối xử tử tế với dân chúng Đại Tề ta, Tố Y ở dưới cửu tuyền cũng cảm kích ân đức của cô nương.”

Ánh mắt Tử Diễm lập tức sáng lên, tiếp nhận đoản kiếm, trầm thanh nói: “Tướng quân xin yên tâm, Tử Diễm không dám cam đoan với ngươi điều gì, nhưng Đại vương nếu muốn trả thù binh sĩ dân chúng của ngươi, Tử Diễm sẽ hết sức khuyên bảo.” Nói xong bình thân đoản kiếm, từng chữ nói: “Tướng quân đã nghĩ kĩ?” Lại thấy Tố Y không hề trả lời, còn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.

Tử Diễm thấy dáng điệu ung dung chịu chết của y cũng cảm thấy bội phục, võ công nàng cao cường, kiếm pháp tinh thục, huống chi Tố Y lại hoàn toàn không phản kháng, bởi vậy nói: “Điều duy nhất ta có thể làm cho ngươi, đó là cho ngươi chết một cách thống khoái, tướng quân, thỉnh.” Nói xong nhanh như chớp xuất kiếm, đang muốn đắc thủ, nơi cổ Tố Y cũng đã hiện lên một đường máu, chợt nghe một thanh âm kinh hoảng: “Tử Diễm, ngươi làm cái gì?”

Tử Diễm vội vàng thu kiếm, nhìn lại, chỉ thấy Tử Lưu hoảng hốt thất thố đứng ở cửa, thầm than một tiếng rằng thất bại trong gang tấc, khuôn mặt lại giãn ra cười: “Tố tướng quân thỉnh cầu ta thành toàn y, ta không đành lòng thấy y lâm vào đại nạn này, muốn giúp y giải thoát, không ngờ lại bị ngươi nhìn thấy.”

Tử Lưu nhẹ nhàng thở ra, nghiêm mặt nói: “Ngươi cũng thật làm càn, Đại vương nếu biết thì phải làm sao. Ngươi ngày thường cũng là người thông minh, hôm nay lại làm một chuyện hồ đồ như vậy.” Lại đối Tố Y nói: “Tâm tình tướng quân, nô tỳ biết, chính là hai chữ sinh tử này, còn phải châm chước, ngươi lúc này cố nhiên cầu thống khoái, lại khiến liên lụy đến người ngoài, sao lại nhẫn tâm như vậy. Trong cuộc đời này cách biểu hiện khí khái dũng cảm tốt nhất không phải thấy chết không sờn mà chính là ý chí muốn sinh tồn nơi tử địa. Chỉ cần lưu lại mạng sống, sao biết không có một ngày có thể khôi phục non sông, đây mới là chuyện đại trượng phu nên làm.” Nói xong lại đối Tử Diễm nói: “Đi thôi, Đại vương muốn xuất phát nghênh đón Úc tướng quân, nếu không đi đảm nhiệm nhiệm vụ sẽ muộn mất.”

Sau khi bọn nàng rời khỏi, Tố Y suy sụp ngã ngồi ở trên giường, lúc này trời đã tối hẳn, y nhìn ánh trăng trong xanh phẳng lặng ngoài cửa sổ, thầm nghĩ Hoàn Nhan Tự thật coi trọng Úc Thương này, nhưng lại không để ý bóng đêm đã bao trùm. Cho nên lại nghĩ tới Đại Tề đã diệt vong, chính mình lại dục sinh vô lộ, dục sinh vô môn, trong lòng quặn thắt. Lại nghĩ tới lời nói của Tử Lưu, tuy biết bất quá những lời kia của là nàng thuận miệng nói ra, không cho mình tìm cái chết mà thôi, nhưng chính y cũng có một chút hy vọng, tựa hồ một cỗ hào tình sinh sôi. Lập tức tình ý triền miên, ở trên giường trằn trọc, khó khăn mới chợp mắt được một chốc, đến khi tỉnh lại, đã là canh bốn.

Nơi tiền điện đèn đuốc sáng trưng, hiển nhiên là Hoàn Nhan Tự nghênh đón Úc Thương trở về, trắng đêm chúc mừng. Tố Y lạnh lùng nhìn hướng kia, nghĩ đến cừu địch diệt quốc đang ở nơi đó nhận vạn nhân chúc mừng. Dưới chân hắn đã không biết có bao nhiêu sinh linh đồ thán, mối hận mất nước này, y sao có thể dễ dàng bỏ qua. Tử Lưu nói rất đúng, thân là con dân Đại Tề, sao có thể liền một chút mà lấy cái chết hi sinh cho tổ quốc, việc làm kia thật chỉ có kẻ nhu nhược mới làm, nếu thật sự tâm niệm cố quốc, nên chấn hưng tinh thần, nghĩ biện pháp khôi phục Đại Tề mới phải. Nghĩ đến đây, không kìm nén được cảm xúc sinh sôi trong lòng, y lập tức tìm giấy bút, cúi người ở trên bàn vung tay viết. Nhìn lại nguyên lai là một bản khuyết từ.

Lậu kỉ chuyển, kinh đắc chúc diệt tửu tỉnh, do giác ngũ canh hàn. Mộng hồi mạc nam, thượng dư mã đề thanh viễn. Thu phong xuy đắc giang nam nhạn, hương lộ dĩ đoạn tình vị đoạn, tiện chiết dực xử, do hữu thanh hầu uyển chuyển, hào khí trùng thiên.

Nhất sinh nguyện, cô phụ túng hoành thiểu niên, bất giác hoa phát thiêm. Nguyệt hà đa tình, hoàn chiếu cố quốc lan can. Nhãn tiền phân minh cựu tương thức, na khám tha chí vẫn tâm tàn. Hồi thủ lai lộ, vô phi nhất thoa yên vũ, vạn lí hà sơn.

(Lậu mấy vòng, ánh nén lặp lòe rượu đã tỉnh, có lẽ là bởi khí hàn canh năm. Mộng quay về sa mạc phương Nam, nghe thấy tiếng vó ngựa xa xa. Gió thu thổi cánh nhạn Giang Nam, hương lộ đã đứt tình chưa đoạn, gập cánh chim, thanh hầu uyển chuyển, hào khí tận trời.

Cả đời nguyện, cô phụ tung hoành thiếu niên, bất giác tóc thêm bạc. Sông nguyệt đa tình, vẫn rọi cố quốc. Cảnh trước mắt dẫu có quen thuộc nhưng tâm đã chết. Quay đầu lại nhìn, không gì ngoài mưa bụi, ngàn dặm non sông.)

Viết xong hậu trịch bút, y cười lạnh nói: “Hoàn Nhan Tự, nếu trời cao trợ ngươi, không cho ta chạy thoát thì đành thôi, còn không thì mối thù diệt quốc này, mối hận bị giam cầm này, Tố Y nhất định sẽ đòi đủ.” Nói xong nhìn phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy phương đông đã hiện một tia ánh sáng, y vội đẩy cửa đi ra, mấy thị vệ lập tức tiến lên, ánh mắt đề phòng nhìn y. Người dẫn đầu nhóm thị vệ nói: “Tướng quân dậy sớm như vậy, đã phân phó các cung nữ đến hầu hạ chưa?” Từ ngữ hắn dùng mặc dù lễ phép nhưng ngữ khí lại cứng rắn, hiển nhiên là phòng bị Tố Y sẽ đào tẩu, mình sẽ bị Đại vương chém đầu.

Tố Y cười: “Ta muốn tùy ý đi quanh một chút, chờ một chút rồi trở về rửa mặt chải đầu.” Nói xong liền thong thả bước đi trong làn sương sáng sớm, tên thị vệ dẫn đầu cũng mang theo vài người đi cùng, một tấc cũng không rời.

Thái dương rất nhanh liền xuất hiện, Tố Y ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy một mảnh thiên thanh, thời tiết thật đẹp. Chợt nghe thanh âm mềm mại của Tử Nông: “Tố tướng quân, Tố tướng quân.” Y vội vàng quay lại, liền nhìn thấy Tử Nông từ phòng y đi ra, cười nói: “Người đi đâu vậy, Đại vương một chốc nữa sẽ đến, ngài nói một đêm lạnh nhạt với người, cảm thấy thật có lỗi.” Nói xong che miệng cười khanh khách.

Sắc mặt Tố Y trầm xuống, còn chưa nói gì, thanh âm Hoàn Nhan Tự lại vang lên, y chỉ cảm thấy thân mình khẽ động, cả người đã bị một đôi bàn tay to bế bổng lên, Hoàn Nhan Tự ở vành tai y hôn một cái, cười nói: “Đêm qua quả thật khó chịu, có phải lại suy nghĩ chuyện gì? Trẫm cũng chỉ hỏi vậy thôi, chứ tính tình của ngươi. . . . . . Ai, bất quá trẫm hôm nay đến đây là muốn nói với ngươi một tin tốt, ngươi không phải muốn trở về Đại Tề sao? Trẫm để cho ngươi nguyện ý, thế nào? Ngươi phải làm sao để cảm tạ trẫm đây?”

Tố Y kinh hãi, thầm nghĩ Hoàn Nhan Tự thế nhưng lại có thể thả mình đi? Lúc này hai người đã đi vào trong phòng, Tố Y đưa mắt nhìn lướt qua, chỉ thấy chi từ trên bàn đã không còn tung tích, trong lòng y mặc dù nghi hoặc một chút, lại nghĩ đến lời nói của Hoàn Nhan Tự, vội vàng rụt người lại, nói: “Ngươi. . . . . . Ngươi nói sao? Ngươi. . . . . . Ngươi có thể thả cho ta trở về Đại Tề sao?”


7 responses to “Tù Binh (Lê Hoa Yên Vũ) – Chương 15-19

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: